Điện thoại lại rung lên.
Lần này không phải cuộc gọi, cũng không phải thông báo WeChat.
Là hai tin nhắn SMS.
Tôi cầm lên xem thử.
“[Ngân hàng XX] Kính gửi quý khách, tài khoản số đuôi XXXX của quý khách đã hủy thành công một khoản chuyển khoản đặt trước vào lúc 15:07 ngày 24/01, chi tiết vui lòng đăng nhập ứng dụng ngân hàng để tra cứu.”
“[Ngân hàng XX] Kính gửi quý khách, tài khoản số đuôi XXXX của quý khách đã hủy thành công một ủy quyền tự động trừ tiền vào lúc 15:08 ngày 24/01, chi tiết vui lòng đăng nhập ứng dụng ngân hàng để tra cứu.”
Hai thông báo nối đuôi nhau nhảy ra.
Những dòng chữ mẫu lạnh lẽo.
Lại khiến tôi nảy sinh một cảm giác an tâm hiếm hoi.
Đây là bằng chứng.
Là chứng cứ đầu tiên cho thấy tôi đã giành lại quyền kiểm soát túi tiền của mình.
Tôi đặt điện thoại lại trên bàn.
Đứng dậy bước đến bên cửa sổ.
Dưới vườn hoa của khu chung cư, có vài người già đang quây quần trò chuyện bên bàn đá.
Bọn trẻ rượt đuổi nhau bên bãi cỏ.
Ngày tháng vẫn cứ trôi đi.
Bình đạm, bình thường, nhưng rất chân thực.
Cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng sắp trở về quỹ đạo vốn có của nó.
Không còn bị trói buộc.
Không còn bị rút ruột.
Chỉ do một mình tôi tự tay kiểm soát.
Ngoài cửa sổ, bầu trời rất xanh.
Vài đám mây lững lờ trôi qua.
Gió thổi vào qua khe cửa sổ hé mở, mang theo chút hơi thở ấm áp của đầu hạ.
Tôi đứng đó một lúc.
Rồi quay người, trở lại bên ghế sofa.
Cầm túi xách lên, rút ra cuốn sổ ly hôn.
Tôi mở sổ ra.
Ánh mắt dừng lại trên bức ảnh thẻ của chính mình.
Người trong ảnh không có biểu cảm gì.
Ánh mắt phẳng lặng, thậm chí có phần trống rỗng.
Nhưng khoảnh khắc này nhìn lại bức ảnh ấy.
Trong lòng tôi lại chầm chậm dâng lên một thứ gì đó không nói rõ thành lời.
Không phải là buồn bã.
Không phải là oán hận.
Mà giống như… sự sáng tỏ sau khi mọi thứ ngã ngũ.
Tôi biết mình là ai.
Tôi rõ mình muốn gì.
Và cũng hiểu, có những thứ không thể muốn nữa.
Vậy là đủ.
Tôi gập giấy ly hôn lại, cất về lại trong túi.
Kéo khóa cẩn thận.
Tiếp đó, tôi bước đến bàn làm việc, mở laptop.
Tôi phải làm chút việc.
Để sự tỉnh táo vừa mới lóe lên này có một chỗ dựa vững chắc.
Máy tính khởi động.
Tôi đăng nhập vào ngân hàng trực tuyến.
Không phải bản trên điện thoại mà là bản web.
Chức năng đầy đủ hơn, chi tiết dòng tiền cũng rõ ràng hơn.
Tôi muốn tra một thứ.
Tổng hợp tất cả các khoản chuyển tiền liên quan trong bốn năm qua.
Tôi bấm vào “Tra cứu lịch sử giao dịch”.
Chọn khoảng thời gian: Từ cái tháng nhận giấy đăng ký kết hôn bốn năm trước, cho đến tận hôm nay.
Tài khoản tôi chọn là chiếc thẻ vốn dĩ được dùng làm “quỹ sinh hoạt”.
Tuy thẻ ở trong tay anh ta, nhưng tôi vẫn luôn là người đăng nhập Internet Banking.
Nhập mật khẩu tra cứu.
Trang web bắt đầu làm mới.
Thanh tiến trình nhích từng chút một.
Tim tôi cũng theo đó mà thót lại.
Tôi biết mình sắp phải xem cái gì.
Cũng áng chừng được con số đó có thể là bao nhiêu.
Nhưng khi nó thực sự hiện ra trước mắt.
Tôi vẫn cần phải chuẩn bị trước tâm lý cho chính mình.
Một tiếng “đing” khe khẽ vang lên.
Kết quả tra cứu đã hiện ra.
Những dòng sao kê chi chít lấp đầy toàn bộ màn hình.
Ngày, tháng, giờ, loại giao dịch, tên tài khoản đối phương, số tiền, số dư…
Tôi cuộn chuột.
Trước tiên bấm vào bộ lọc điều kiện.
Tôi ngồi trước máy tính, chằm chằm nhìn vào chuỗi hồ sơ được lọc ra.
Giống như từng cây kim lạnh buốt đâm thẳng vào mắt.
Dày đặc.
Nhìn một cái không thấy điểm kết thúc.
Tròn trĩnh bốn trang.
Tôi cuộn chuột xuống, lướt mãi đến cuối cùng.
Dòng cuối cùng, là tháng trước, ngày 3 tháng 3 năm 2026.
-50.000,00
Sau đó thì không còn nữa.
Tháng này, tháng 4 năm 2026, không có dòng ghi chép nào.
Vì hôm nay là mùng 5 tháng 4.
Vì hôm nay, tôi đã chặn đứng khoản chuyển tiền định kỳ đó.
Tôi ngả lưng vào ghế, tay rời khỏi chuột.
Rời mắt khỏi màn hình, quay ra nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đã hơi tối, đèn từ các dãy nhà đằng xa lần lượt sáng lên.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ màn hình hắt lên mặt tôi, trông hơi nhợt nhạt.
Tôi lại nhìn về phía màn hình.
Chằm chằm nhìn vào bốn trang chi chít những con số đó.
Một ý nghĩ, nổi lên rất rõ ràng.
Tôi muốn biết tổng số.
Muốn biết bốn năm qua, tôi đã “bù đắp” tổng cộng bao nhiêu.
Không phải để đòi lại số tiền này.
Tôi thừa hiểu, phần lớn là sẽ không thể đòi lại được.
Tôi chỉ muốn… cho mình một sự minh bạch.
Muốn đặt một dấu chấm hết rõ ràng cho sự hy sinh mờ mịt của bốn năm qua.
Tôi với tay lấy chiếc máy tính cầm tay để trên bàn.
Một chiếc máy tính năng lượng mặt trời đời cũ, góc cạnh đã sờn bạc.
Là cái mẹ tôi từng dùng lúc đi làm, sau này đưa lại cho tôi.
Bà hay nói: “Tiền nong phải tự mình tính cho rõ ràng từng khoản một thì trong lòng mới yên tâm.”
Trước kia tôi không để tâm.
Bây giờ, tôi muốn làm theo lời mẹ.
Tôi đặt máy tính cạnh bàn phím.
Hít một hơi thật sâu.
Một lần nữa đối mặt với màn hình máy tính.
Bắt đầu từ cái giao dịch sớm nhất.
Tháng 4 năm 2022, -50000.
Tôi bấm trên máy tính.
“50000 +”
Con trỏ di chuyển xuống một dòng.
Tháng 5 năm 2022, -50000.
“50000 +”
Tháng 6 năm 2022, -50000.
“50000 +”
…
Ngón tay tôi gõ một cách máy móc trên các phím.
Mắt lướt qua từng dòng sao kê.
Miệng lẩm nhẩm những con số trong lòng.
“Cộng năm vạn.”
“Lại cộng năm vạn.”
“Tiếp tục cộng năm vạn.”
…
Quá trình này diễn ra rất chậm.
Thứ nhất là vì ghi chép quá nhiều.
Thứ hai là, mỗi lần nhấn nút “+”, tim lại chùng xuống một chút.
Cứ như thể đang từng chút một đào hố chôn đi những tháng ngày của bốn năm qua.
Chôn vùi tất cả sự tất bật, nhẫn nhịn và hy vọng của quãng thời gian đó.
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng động.
Chỉ có tiếng “tít tít” phát ra khi phím máy tính bị ấn xuống.
Giòn giã, có nhịp điệu.
Vang lên trong căn phòng trống trải, cũng gõ nhịp vào tim tôi.
Tính xong một trang.
Tính xong hai trang.
Tính xong ba trang.
…
Các con số nhảy vọt trên màn hình hiển thị nhỏ xíu.
Từ mấy vạn.
Đến mấy chục vạn.
Rồi đến… hơn một triệu.
Đầu ngón tay tôi hơi lạnh buốt.
Nhưng động tác không dừng lại.
Tiếp tục cuộn xuống trang thứ tư.
Dòng cuối cùng.
Tháng 3 năm 2026, -50000.
Tôi nhấn lần “50000 +” cuối cùng.
Sau đó, đặt ngón cái lên phím “=” to nhất.
Dừng lại nửa giây.
Ấn xuống.
“Tít——”
Màn hình tinh thể lỏng của máy tính sáng lên.
Một chuỗi số màu xanh nhảy ra.
2.400.000
Hai triệu bốn trăm ngàn ().
Tôi đăm đăm nhìn con số này.
Nhìn rất lâu.
Thứ ánh sáng lạnh lẽo hắt vào đôi mắt đã hơi mất tiêu cự của tôi.
Hai triệu bốn trăm ngàn.
Bốn mươi tám tháng.
Mỗi tháng, năm vạn.
Không hơn một xu, không kém một hào.
Giống như một cuộc giao dịch chuẩn xác mà lạnh lùng.
Và tôi, là người duy nhất thanh toán dài hạn.
Bốn năm.
Bốn năm đẹp nhất của tôi.
Bốn năm tôi phải chi li từng đồng, so đo tính toán, chẳng dám tiêu hoang một cắc.
Bốn năm tôi từ bỏ cơ hội nhảy việc, gác lại dự định học tiếp, thậm chí chẳng dám nhắc đến chuyện có con.
Đổi lại, là con số này.
Hai triệu bốn trăm ngàn.
Chaporia
Bình Luận (0)