Cô bế An An lại giường, nhẹ nhàng vỗ về lưng con, không trả lời thẳng mà dịu dàng hỏi:

“An An có muốn có ba không?”

An An im lặng một lúc trong lòng cô, rồi lí nhí nói:

“Các bạn ở mẫu giáo ai cũng có ba… nhưng mà,”

Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy như quả nho nhìn cô chăm chú:

“Nếu ba làm mẹ buồn… thì An An không cần ba. An An có mẹ là đủ rồi.”

Nước mắt Tô Niệm cuối cùng cũng không kìm được nữa, trào ra khỏi khoé mắt.

Cô siết chặt con vào lòng, nghẹn ngào thì thầm:

“Đứa ngốc… mẹ có An An là đủ rồi…”

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm dày đặc như mực.

Cách một cánh cửa, Phó Trầm Chu vẫn ngồi dựa vào vách, trên tấm thảm lạnh lẽo ngoài

hành lang khách sạn, lặng lẽ nhìn ra hành lang trống vắng, ánh mắt tràn đầy trống rỗng và hối hận không có điểm dừng.

Còn trong phòng, Tô Niệm ôm lấy đứa con đã lại chìm vào giấc ngủ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đường nét gương mặt giống hệt người đàn ông kia.

Cô trằn trọc trắng đêm.

Trận chiến… chỉ vừa mới bắt đầu.

Và anh—đã để mất trận địa đầu tiên, cũng là trận địa quý giá nhất.

Tấm thảm dày ngoài hành lang khách sạn cách âm quá tốt, tốt đến mức Phó Trầm Chu có

thể nghe rõ cả tiếng máu chạy rần rần trong tai, và tiếng tim mình nặng nề nện vào lồng ngực—lúc trầm lúc rối loạn, yếu ớt mà khổ sở.

Cái lạnh từ mặt sàn đá cẩm thạch (trước đó anh còn tưởng là thảm) xuyên qua lớp vải vest

cao cấp, từng chút từng chút thấm vào da thịt—nhưng vẫn không lạnh bằng khoảng trống trong tim anh.

Anh cứ thế dựa vào cánh cửa khép chặt trước mặt, giống như một con thú bị bẻ gãy nanh vuốt.

Tất cả sự kiêu ngạo, bạo liệt, ngạo mạn—đều tan nát hoàn toàn trước sự bình tĩnh và dứt khoát của người phụ nữ bên trong.

Thể diện?

Cô bảo anh hãy giữ lại chút thể diện cho mình.

Phó Trầm Chu bật cười khẽ một tiếng, giọng khàn đục, méo mó, vang lên trong hành lang yên tĩnh như âm thanh vỡ nát.

Anh đã tung hoành thương trường bao nhiêu năm, từ khi nào cần ai dạy mình cách giữ thể diện?

Lại từ khi nào… anh bất chấp cả thể diện?

Nhưng giờ, thể diện còn đáng bao nhiêu?

Nếu có thể đổi lại một ánh mắt của cô, một tiếng gọi “ba” của con—anh sẵn sàng giẫm nát tất cả thể diện, danh dự của mình.

“Không phải anh… không phải anh ra lệnh huỷ báo cáo…”

Anh áp sát vào cánh cửa, khẽ lặp lại trong vô vọng, biết rõ cô sẽ không nghe, hoặc có nghe… cũng sẽ chẳng tin.

“Niệm Niệm… thật sự không phải anh…”

Đáp lại anh, chỉ là tiếng gió lành lạnh len vào qua khung cửa hành lang cuối dãy.

Không biết bao lâu trôi qua, điện thoại trong túi áo bắt đầu rung lên.

Trên màn hình hiển thị hai chữ: “Mẹ”.

Phó Trầm Chu nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, ánh mắt đỏ ngầu dần dần biến thành một sự lạnh lẽo sâu thẳm đến dữ tợn.

Anh chậm rãi đứng dậy, vì ngồi quá lâu mà chân tê rần, thân người khẽ loạng choạng một chút.

Anh không bắt máy. Cũng không quay đầu nhìn lại cánh cửa phía sau.

Chỉ vuốt phẳng áo vest đã nhăn, dù vết thương rỉ máu trên mu bàn tay và dáng vẻ chật vật lúc này là điều không thể che giấu.

Sau đó, anh quay người, bước về phía thang máy.

Mỗi bước đi, như dẫm lên mảnh kính vỡ—rạch toạc trái tim anh, gợi nhắc rõ ràng từng chuyện vừa xảy ra… và cả những sự thật ghê tởm có thể đang ẩn nấp đằng sau.

Chiếc Bugatti màu đen một lần nữa hoà vào dòng xe ngoài phố.

Lần này, tốc độ xe chậm hơn hẳn.

Nhưng người đàn ông sau vô lăng lại càng đáng sợ hơn—gương mặt không biểu cảm, đôi mắt đen thẳm sâu như đáy biển trước cơn bão lớn.

Tại biệt thự nhà họ Phó.

Đèn trong nhà sáng rực, nhưng không thể xua đi cảm giác đè nén, nặng nề như hơi lạnh từ tường gạch cũ kỹ.

Phu nhân nhà họ Phó đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, tay cầm ly trà sâm bằng sứ trắng, chậm rãi nhấp từng ngụm.

Thấy Phó Trầm Chu bước vào, bà đặt ly trà xuống.

Trên khuôn mặt được chăm sóc kỹ càng là một chút lo lắng vừa phải, cùng một tia căng thẳng khó nhận ra.

“Trầm Chu, trễ thế này con còn đi đâu vậy? Gọi điện thoại mãi không bắt máy, mẹ nghe nói chiều nay con…”

“Mẹ.” Phó Trầm Chu ngắt lời bà. Giọng anh bình thản đến lạnh lẽo.

Nhưng chính cái bình thản đó khiến bà Phó chột dạ.

Rất hiếm khi anh gọi bà bằng giọng điệu này.

Anh ngồi xuống sofa đối diện, người hơi nghiêng về trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, mười ngón tay đan vào nhau.

Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao, nhìn thẳng vào mặt bà:

“Ba năm trước, sau khi con tỉnh lại từ ca phẫu thuật, ngoài đơn ly hôn và nhẫn cưới, Tô Niệm còn để lại thứ gì?”

Nét cười trên gương mặt bà Phó khựng lại.

Một giây sau, bà lập tức lấy khăn lau khóe môi, làm ra vẻ không có chuyện gì:

“Còn gì nữa chứ? Chỉ có mấy thứ đó thôi.

Con bé cũng khôn ngoan, không đòi hỏi gì thêm từ nhà họ Phó…”

“Một tờ giấy khám thai.” Giọng Phó Trầm Chu vẫn bình tĩnh, nhưng đầy uy lực không thể phản kháng.

“Thai được sáu tuần. Cô ấy để dưới chiếc nhẫn cưới. Mẹ đã thấy rồi đúng không?”

Sắc mặt bà Phó thoáng tái đi, ánh mắt bắt đầu dao động.

“Trầm Chu, ai nói với con chuyện đó? Đã qua bao nhiêu năm rồi…

Tô Niệm đứa nhỏ đó… khi ấy có lẽ muốn dùng đứa bé để níu kéo con, nhưng đứa bé đó… có phải người Phó gia hay không còn chưa rõ đâu…”

“Choang!”

Phó Trầm Chu bất ngờ hất mạnh chiếc gạt tàn pha lê trên bàn trà xuống đất!

Tiếng vỡ chói tai vang lên, mảnh vỡ bắn tung tóe, suýt nữa đập trúng Phó phu nhân, khiến bà giật mình run bắn, kinh hoàng nhìn con trai mình.

Phó Trầm Chu chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống.

Đôi mắt giống hệt bà, lúc này không còn lấy một tia ấm áp, chỉ còn lạnh lẽo đến rợn người, cùng khí thế đè nén đến nghẹt thở.

“Con hỏi lần cuối.” Anh gằn từng chữ, mỗi âm vang lên như được moi từ hầm băng ra, lạnh buốt đến tận xương.

“Bản báo cáo khám thai đó ở đâu? Ai ra lệnh cho bệnh viện hủy hồ sơ?”

Phó phu nhân bị vẻ mặt đáng sợ chưa từng thấy của con trai dọa đến mức tái cả mặt, môi run rẩy, theo phản xạ biện hộ:

“Không… không phải mẹ… là… là Vi Vi nói… nói con không muốn có con, nhất là không muốn có con với Tô Niệm… nói giữ lại bản báo cáo đó chỉ khiến con thêm phiền.

Nó cũng là nghĩ cho con, nghĩ cho nhà họ Phó… nên mẹ mới bảo luật sư Vương đi xử lý…”

Lâm Vi Vi.

Quả nhiên là cô ta.

Phó Trầm Chu nhắm mắt lại.

Đến khi mở ra, trong mắt đã là một màu đỏ máu rực rỡ.

Nghĩ cho anh? Nghĩ cho nhà họ Phó?

Thật là “nghĩ cho anh”, “nghĩ cho gia đình” quá hay!

Anh suýt chút nữa… suýt chút nữa đã mất đi đứa con ruột của mình mãi mãi!

Suýt nữa đã vĩnh viễn bỏ lỡ cơ hội biết được sự thật!

“Luật sư Vương.” Phó Trầm Chu nhả ra cái tên này, rồi quay người bước nhanh ra cửa.

“Trầm Chu! Con đi đâu vậy?!” Phó phu nhân hốt hoảng đứng bật dậy.

“Vì một đứa như Tô Niệm, vì một đứa con không rõ lai lịch, con định gây náo loạn cả nhà sao?! Vi Vi nó…”

Bước chân Phó Trầm Chu khựng lại.

Anh không quay đầu, chỉ lạnh giọng, từng chữ rơi ra lạnh đến mức đóng băng không khí:

“Mẹ, đứa bé mà mẹ gọi là ‘không rõ lai lịch’ đó, đôi mắt giống hệt con lúc nhỏ.

Nó là máu mủ của nhà họ Phó, là con trai của con.”

“Còn về phần Lâm Vi Vi…”

Anh cười lạnh, nụ cười đầy khinh bỉ và sát khí:

“Mẹ tốt nhất nên cầu trời, cầu cho cô ta chỉ là ‘tốt bụng mà làm hỏng chuyện’ thôi.”

Chiếc Bugatti đen rú ga lần nữa lao vút khỏi biệt thự nhà họ Phó, phóng thẳng tới căn hộ của luật sư trưởng tập đoàn Phó thị.

Lần này, anh thậm chí không thèm gõ cửa. Trực tiếp dùng thẻ quyền dự phòng để mở khóa.

Luật sư Vương đang mặc áo ngủ, thấy Phó Trầm Chu lao vào như thần chết, sợ đến tái cả mặt:

“Ph… Phó tổng?!”

“Ba năm trước, ai ra lệnh hủy hồ sơ khám thai của bệnh viện?” Phó Trầm Chu không vòng vo, trực tiếp đánh thẳng vào điểm yếu.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán luật sư Vương, ánh mắt dao động:

“Là… là phu nhân…”

“Tôi muốn nghe nguyên văn!” Phó Trầm Chu lập tức bước tới, túm lấy cổ áo ông ta, gần như nhấc cả người lên:

“Là Phó phu nhân, hay là Lâm Vi Vi?! Nói!”

Luật sư Vương bị sát ý trong mắt anh dọa cho hồn phi phách tán, không dám giấu giếm nữa, lắp bắp khai:

“Là… là tiểu thư Vi Vi… Cô ấy mang theo con dấu và giấy ủy quyền của phu nhân đến tìm tôi… nói… nói là ý của ngài, không muốn để lại bất kỳ… bất kỳ sơ hở nào… Bảo tôi nhất định phải xử lý sạch sẽ…”

“Giấy ủy quyền?” Ngón tay Phó Trầm Chu siết chặt, các đốt tay trắng bệch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...