Tôi đang định hỏi tại sao, thì chú lại gửi thêm một tin: “Đừng hỏi lý do, cứ dắt theo là được.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn này, trong lòng trào dâng dự cảm chẳng lành.
Chú Châu bảo tôi mang luật sư theo, chứng tỏ việc chú định làm có liên quan đến pháp luật.
Chuyện gì cần đến luật sư?
Tranh chấp hợp đồng? Đóng băng tài sản? Hay là…
Khởi kiện?
Thẩm Dao ghé đầu sang xem màn hình: “Ây chà, chú Châu phen này định làm cú lớn đây.”
Tôi không đáp, chỉ cất điện thoại đi.
“Thẩm Dao,” tôi gọi, “Cậu giúp mình một việc.”
“Nói đi.”
“Giúp mình điều tra tài khoản ngân hàng ở Hồng Kông của Lâm Nhược Khê và Cố Cảnh Thâm, tra được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Thẩm Dao nhíu mày: “Cái này hơi khó đấy, phía Hồng Kông…”
“Tiền không thành vấn đề.”
Thẩm Dao liếc tôi một cái, gật đầu: “Ok, để mình thử.”
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Tô Vãn,” Thẩm Dao gọi giật lại, “Cậu nghĩ kỹ rồi chứ? Thực sự định khô máu với bọn chúng à?”
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại.
“Bọn chúng muốn bắt mình biến mất, mình không thể cứ thế ngoan ngoãn biến mất được.”
“Nhưng chúng là chồng cậu và nhân tình của anh ta…”
“Thì sao nào?” Tôi xoay người lại, “Vì là chồng mình, nên mình bị sỉ nhục cũng phải cắn răng chịu đựng? Vì là nhân tình của chồng, nên mình bị đuổi việc cũng phải cam chịu cúi đầu?”
Thẩm Dao mấp máy môi, không nói được gì.
“Mình không có ý định khô máu với chúng,” tôi nói rành rọt, “Mình chỉ muốn đòi lại những thứ thuộc về mình. Tôn nghiêm, niềm tin, và cả tương lai.”
Nói đoạn, tôi đẩy cửa bước đi.
Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của tôi.
Điện thoại lại rung.
Lần này là Thư ký Triệu, dùng một số điện thoại khác nhắn tin đến: “Tô tổng, Cố tổng dặn tôi chuyển lời, 3 giờ chiều mai, công ty có đặt phòng VIP ở khách sạn Bán Đảo, ngài ấy muốn mời chị dùng bữa và nói chuyện đàng hoàng.”
Tôi không nhắn lại.
Bước ra khỏi cổng tòa nhà, trời đang mưa rả rích.
Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa, nhớ lại giờ này ngày hôm qua, tôi cũng ôm thùng carton đứng dưới sảnh công ty.
Chỉ một ngày trôi qua, vạn sự đã thay đổi.
Không, không phải một ngày. Mà là năm năm.
Khoảng thời gian năm năm đã biến một người từ chỗ tràn ngập hy vọng trở thành kẻ mang đầy thương tích.
Nhưng thương tích không phải là điểm kết thúc.
Mà là sự khởi đầu.
Tôi bung chiếc ô vừa mua ở cửa hàng tiện lợi, bước thẳng vào trong mưa.
***
Mười giờ sáng hôm sau, tôi đúng giờ có mặt tại công ty của Châu Kiến Hoa.
Châu Kiến Hoa, 58 tuổi, khởi nghiệp từ mảng phụ trợ bất động sản, khối tài sản trị giá hàng trăm tỷ tệ.
Chú ấy và bố của Cố Cảnh Thâm có giao tình suốt ba mươi năm, hai nhà cùng làm ăn kinh doanh chưa bao giờ to tiếng cãi vã.
Sau khi ông cụ qua đời, chú Châu chỉ tin tưởng mỗi mình tôi.
Không phải vì tôi tài giỏi xuất chúng, mà vì trước lúc lâm chung, ông cụ đã nói với chú một câu: “Lão Châu, con dâu tôi là người đáng tin cậy, ông cứ tin con bé.
”
Chú Châu tin.
Một chữ tín này, kéo dài ròng rã suốt năm năm.
Phòng làm việc của chú nằm ở tầng cao nhất, bài trí vô cùng tối giản. Nội thất gỗ gụ, thư pháp và tranh vẽ treo trên tường, trên bàn làm việc bày một bộ ấm trà tử sa.
Lúc tôi bước vào, chú đang pha trà, thấy tôi liền vẫy tay gọi: “Đến đây, ngồi đi cháu.”
Tôi ngồi xuống, chú đẩy một chén trà từ trên khay sang: “Thử xem, trà mới năm nay đấy.”
Tôi nhấp một ngụm, chẳng nếm ra mùi vị gì đặc biệt.
“Đã dẫn luật sư theo chưa?” Chú Châu hỏi.
“Cháu dẫn đến rồi.” Theo sau tôi là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, đeo kính, xách cặp táp. Anh ấy tên là Hà Tĩnh, do Thẩm Dao giới thiệu, chuyên về các vụ kiện tụng thương mại.
Chú Châu nhìn Hà Tĩnh một cái, gật đầu: “Được, ngồi đi.”
Hà Tĩnh ngồi xuống bên cạnh, mở cặp, lấy máy ghi âm và sổ tay ra.
Chú Châu lại rót cho tôi một chén trà nữa, rồi tựa lưng vào ghế, nhìn tôi: “Tiểu Tô, chú nói chuyện này, cháu nghe xong đừng kích động nhé.”
Tôi đặt chén trà xuống: “Chú nói đi ạ.”
“Hôm qua Lâm Nhược Khê có đến tìm chú, nhưng không phải để bàn chuyện dự án.” Giọng chú Châu rất thản nhiên, “Nó đến để uy hiếp chú.”
Tôi sững người: “Uy hiếp?”
“Đúng thế. Nó nói với chú, nếu chú không hủy hợp tác với cháu để ký lại với công ty của chúng nó, nó sẽ tìm người điều tra sổ sách của chú. Nó còn bảo công ty chú có vấn đề trong việc sử dụng lao động, cứ điều tra là sẽ ra chuyện ngay.”
Tôi siết chặt chén trà trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.
Chú Châu nhìn tôi, mỉm cười: “Cháu đừng sốt ruột, chú không dễ bị nó dọa đâu. Chú lăn lộn thương trường ba mươi năm, sóng to gió lớn nào mà chưa từng thấy? Một con ranh vắt mũi chưa sạch mà đòi dọa chú? Nằm mơ.”
“Thế nhưng,” chú Châu chuyển giọng, “Chuyện này nói lên một vấn đề. Bọn chúng đang vội. Cực kỳ vội.”
Hà Tĩnh ngồi cạnh lên tiếng xen vào: “Châu tổng, cô ta cụ thể đã nói những gì? Ngài có thể thuật lại chi tiết hơn không?”
Chú Châu ngẫm nghĩ một lát: “Nó bảo thế này, ‘Châu tổng, ngài hợp tác với nhà họ Cố bao năm nay, hẳn ngài rõ nhà họ Cố thuộc về ai. Tô Vãn đã bị sa thải, cô ta không có tư cách đại diện cho tập đoàn họ Cố ký hợp đồng với ngài. Nếu ngài vẫn tiếp tục làm ăn với cô ta, hiệu lực pháp lý của hợp đồng sẽ có vấn đề. Ngoài ra, tôi nghe nói công ty ngài có một số vấn đề tồn đọng từ lịch sử liên quan đến thuế và lao động, nếu ngài đồng ý ký lại với nhà họ Cố, chúng tôi có thể giúp ngài dọn dẹp sạch sẽ những vấn đề này’.”
Hà Tĩnh ghi chép nhanh chóng, hỏi thêm: “Đây là nguyên văn ạ?”
“Đại khái ý tứ là vậy.” Chú Châu đáp, “Lúc đó chú liền tống cổ nó ra ngoài. Chú bảo mày là cái thá gì mà có tư cách đòi ra điều kiện với tao? Lúc tao làm bạn với mẹ chồng mày, mày còn đang mặc đồng phục học sinh kia kìa.”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Chú Châu là người như vậy, nóng nảy lên thì ai cũng dám chửi. Nhưng chú chửi rất có lý.
“Tuy nhiên,” chú Châu nói tiếp, “Nó nói đúng một điểm. Hiệu lực pháp lý của hợp đồng, thực sự có vấn đề.”
Chaporia
Bình Luận (0)