20px

Thấy tôi bước vào, ông đứng lên, chìa tay ra: “Tô tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”

Tôi bắt tay ông: “Lưu đổng khách sáo quá.”

Vừa ngồi xuống, ông đã đi thẳng vào vấn đề: “Tô tổng, cô biết tại sao tôi tìm cô không?”

Tôi đáp: “Tôi đoán là vì chuyện của Cố Cảnh Thâm.”

Ông gật đầu: “Đúng. Tôi làm ở công ty mười năm rồi, hồi Cố lão tổng () còn sống, lợi nhuận của công ty năm nào cũng tăng trưởng đều đặn. Từ ngày Cố lão tổng đi, Cảnh Thâm lên tiếp quản, tình hình công ty cứ năm sau tệ hơn năm trước. Nhất là ba năm trở lại đây, từ khi Lâm Nhược Khê về công ty, tiền trong tài khoản cứ như nước chảy rào rào ra ngoài.”

Tôi lặng yên, chờ ông nói tiếp.

“Với tư cách là Giám đốc độc lập, tôi có quyền xem xét báo cáo tài chính của công ty. Tôi đã phát hiện ra vài điểm bất thường, nhưng lần nào chất vấn cũng bị Lâm Nhược Khê viện cớ này nọ để thoái thác. Cảnh Thâm thì lại bênh vực cô ta, nhất quyết không cho tôi tra xét.”

Ông nhìn tôi chằm chằm: “Tô tổng, tôi nghe nói trong tay cô đang nắm một số bằng chứng?”

Tôi đăm đăm nhìn ông mất mấy giây: “Lưu đổng, sao ngài lại biết?”

Ông mỉm cười: “Trong cái giới này, tin tức lan nhanh lắm. Tôi với chị Vương là bạn cũ, cô ấy có thuận miệng nhắc với tôi một câu.”

Chị Vương. Giám đốc Tài chính của tập đoàn. Thuộc cấp cũ của ông nội.

Tôi chợt nhớ lại hôm tôi rời đi, chị Vương đã nhắn nhủ “Bảo trọng” với tôi trong thang máy.

Xem ra những việc chị ấy làm còn nhiều hơn tôi tưởng.

“Lưu đổng,” tôi nói, “Tôi đúng là đang giữ vài thứ. Nhưng tôi không thể tùy tiện đưa cho người khác xem.”

Ông gật gù: “Tôi hiểu. Tôi tìm cô không phải để xin bằng chứng, tôi đến là để báo cho cô một tin.”

“Tin gì?”

“Thứ Tư tuần sau, Tập đoàn họ Cố sẽ họp Hội đồng Quản trị bất thường. Nội dung cuộc họp là phê duyệt một khoản ‘đầu tư quảng bá thương hiệu’ mới, trị giá 50 triệu tệ. Đối tượng nhận đầu tư vẫn y như trước, là một công ty ma.”

50 triệu tệ.

Bọn chúng vẫn tiếp tục tuồn tiền.

“Tôi đã liên minh với ba Giám đốc độc lập khác, chuẩn bị phủ quyết khoản đầu tư này trong cuộc họp.

Nhưng nếu chỉ phủ quyết thôi thì chưa đủ, nếu chúng ta không có bằng chứng xác thực chứng minh khoản tiền này có vấn đề, Cảnh Thâm hoàn toàn có thể dùng quyền lực đặc biệt của Tổng Giám đốc để ép thông qua.”

Tôi hiểu rồi.

“Nên ngài cần đến bằng chứng của tôi.”

“Không phải là cần, mà tôi hy vọng cô có thể hợp tác.” Lưu Kiến Bình nhìn tôi với vẻ khẩn thiết, “Tô tổng, tôi biết giữa cô và Cảnh Thâm có ân oán cá nhân. Nhưng chuyện này không còn là chuyện riêng của hai người nữa, Tập đoàn họ Cố có hơn ba nghìn nhân viên, nếu công ty bị bòn rút đến phá sản, ngần ấy con người sẽ mất chén cơm.”

Hơn ba nghìn nhân viên.

Tôi nhớ lại những người đồng nghiệp ngoài hành lang thấy tôi là né như né tà, nhớ lại bộ dạng cúi gầm mặt đếm vân gỗ của Tiểu Hứa, nhớ lại câu “Bảo trọng” của chị Vương trong thang máy.

Họ không phải người xấu.

Họ chỉ là những con người bé nhỏ bình thường, đang lênh đênh trên một con tàu đang chìm dần.

“Lưu đổng,” tôi nói, “Tôi có thể hợp tác với ngài. Nhưng tôi có một điều kiện.”

“Cô nói đi.”

“Trong cuộc họp đó, tôi phải đích thân có mặt.”

Lưu Kiến Bình chau mày: “Cô không còn là người của công ty nữa, cô không có tư cách tham dự họp Hội đồng quản trị.”

“Tôi biết. Nhưng ngài có thể mời tôi vào với tư cách ‘Nhân chứng’ hoặc ‘Cố vấn khách mời’.”

Ông suy nghĩ một lát: “Được. Nhưng cô phải đảm bảo sẽ không có hành động quá khích trong cuộc họp.”

Tôi bật cười: “Lưu đổng, tôi đến để nói chuyện đạo lý, không phải đến đánh lộn.”

Ông cũng bật cười: “Tốt, quyết định vậy đi.”

Ông rút từ cặp ra một tập tài liệu: “Đây là lịch trình và danh sách thành viên tham dự Hội đồng quản trị thứ Tư tuần sau, cô xem qua đi.”

Tôi nhận lấy, lật từng trang.

Trong danh sách, ngoài các thành viên Hội đồng quản trị thông thường, còn có một cái tên chễm chệ: Lâm Nhược Khê.

Cô ta được tham dự với tư cách là Giám đốc Marketing.

Cố Cảnh Thâm, Lâm Nhược Khê, Thư ký Triệu, chị Vương, Lưu Kiến Bình, cùng ba Giám đốc độc lập và năm người đại diện cho các cổ đông cũ.

Tổng cộng mười lăm người.

Cuộc họp Hội đồng quản trị này sẽ định đoạt số phận của Tập đoàn họ Cố.

Và cũng sẽ quyết định vận mệnh của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...