20px

“Sở Doanh, tôi thích em.”

Bùi Độ dịu dàng lau đi nước mắt cho tôi.

“Em ghét tôi cũng được, không muốn nhìn thấy tôi cũng được, dù sao em cũng đừng hòng rời xa tôi nữa.”

“Em thực sự rất hư hỏng. Ngủ với tôi xong không chịu trách nhiệm, mang thai con của tôi không thèm thừa nhận, lại còn ôm giống của tôi chạy trốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này.”

Bùi Độ của giây phút này khác hẳn với bất kỳ dáng vẻ nào tôi từng thấy trước đây. Hắn có chút cố chấp, có chút điên cuồng, mạnh mẽ giữ chặt cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Em mà còn dám chạy nữa, tôi sẽ lấy xích khóa em lại trên giường, để em chỉ có thể nhìn thấy một mình tôi thôi.”

“Cái bộ dạng đỏ mắt ứa lệ này của em bây giờ, giống hệt cái đêm em quấn lấy tôi gọi anh ơi anh à đấy.”

“Bùi Độ!”

Tôi hoảng loạn bịt mồm hắn lại, ngăn không cho hắn nói thêm câu nào vô liêm sỉ nữa.

“Sao nào, Xuân Xuân làm được mà tôi không nói được à?”

Hắn vuốt ve bàn tay đang che miệng mình, mơn trớn qua lại.

“Bùi Độ, rốt cuộc anh muốn gì?”

Tôi xì hơi, chẳng buồn diễn kịch cãi cọ nữa, mệt mỏi quá rồi, chuyện đứa bé bây giờ cũng chẳng giấu nổi.

“Đứa bé này chỉ là sự cố. Tôi không bắt anh chịu trách nhiệm, tôi đến đây chỉ là muốn một mình nuôi con thôi.”

“Sở Doanh, đây cũng là con của tôi.”

“Tôi nói tôi thích em là thật lòng đấy.”

Bùi Độ thích tôi?

Đầu óc tôi rối tung rối mù, không biết phải phản ứng thế nào. Mọi kế sách ứng phó tôi vẽ ra trong đầu lập tức bị lời tỏ tình bất ngờ này đánh tan tành.

Bùi Độ nhìn chằm chằm tôi, không hề né tránh cũng không hối thúc.

“Tôi… tôi không thích anh.” Tâm trí tôi rối bời, phản xạ có điều kiện mà buột miệng chối bỏ.

“Không thích tôi? Không thích tôi sao lúc bị hạ thuốc lại tìm tôi giúp? Không thích tôi sao lại ghen với bạn gái đi cùng tôi? Không thích tôi sao lại không dám nói cho tôi biết em mang thai?”

Bùi Độ cứ nói một câu lại cúi người xuống gần tôi hơn một chút, cho đến khi tầm mắt hai người ngang bằng nhau.

“Xuân Xuân, em nói tôi nghe xem, em có thích tôi không?”

Bị Bùi Độ nhìn thấu tim đen khiến tôi chột dạ, không dám đối diện với câu hỏi của hắn, đành cúi gằm mặt xuống.

“Tôi… tôi…”

“Không sao, tôi không vội, em cứ từ từ mà nghĩ.”

Bùi Độ buông tôi ra.

“Nhưng nếu em còn dám bỏ chạy lần nữa, tôi sẽ phạt em thật nặng đấy.”

07

Bùi Độ dọn đến ở lại trong căn nhà nhỏ của tôi.

Bác Lý hàng xóm sang đưa đồ hai lần, nhìn thấy Bùi Độ đang ngồi nhặt rau ngoài cửa thì cười tươi như hoa:

“Bác đã bảo rồi mà, vợ chồng sống với nhau kiểu gì chẳng có lúc xô xát, nói ra hết là xong xuôi ngay.”

“Bác Lý, anh ta không phải…”

“Cháu cảm ơn bác Lý đã chăm sóc Xuân Xuân nhà cháu, thời gian qua làm phiền gia đình bác nhiều quá ạ.”

Bùi Độ bước tới khoác vai tôi, tươi cười rạng rỡ cảm ơn bác Lý.

Kể từ hôm đó, Bùi Độ quả nhiên không ép uổng tôi nữa, cũng chẳng vội vã đòi tôi phải trả lời. Thay vào đó, hắn chuyên tâm chăm sóc tôi.

Cũng không biết hắn học mót tài nấu nướng ở đâu mà nấu ăn ngon xuất sắc, Bùi Độ mới đến hơn chục ngày mà tôi đã béo lên mấy cân.

Cuộc sống cơm bưng nước rót, sống như bà hoàng này của tôi quả thực có chút quá hạnh phúc rồi. Lại còn có thêm thị vệ thân cận “Tiểu Bùi tử” theo hầu hạ nữa chứ.

Chỉ trừ việc buổi tối lúc đi ngủ, cái tay của Bùi Độ luôn không an phận muốn sờ soạng chiếm tiện nghi của tôi.

Tôi có thích Bùi Độ không?

Tôi không biết nữa. Từ nhỏ tôi đã lúc nào cũng nhìn chằm chằm hắn, tranh giành hơn thua với hắn. Thấy hắn sống tốt thì tôi khó chịu, nhưng thấy hắn thê thảm thì tôi lại càng khó chịu hơn.

Đó có phải là thích không?

Lúc bị người ta hạ thuốc, tôi lại trong vô thức ỷ lại vào Bùi Độ. Nhìn thấy Bùi Độ bên cạnh có người khác là tôi lại bực mình. Biết tin mình mang thai con của Bùi Độ, ngoài sự lo lắng hoảng sợ thì len lỏi trong đó lại là sự vui sướng thầm kín.

Đó có phải là thích không?

Cứ nghĩ đến việc sau này Bùi Độ có thể sẽ kết hôn với cô con gái giám đốc Dương, giám đốc Trương, giám đốc Vương nào đó, rồi họ cũng sẽ có một đứa con với nhau… là tôi lại thấy vô cùng, vô cùng không vui.

Đó có phải là thích không?

“Xuân Xuân, ăn cơm thôi.”

“Hôm nay anh làm món cánh gà om Cola mà em thích đấy.”

Bùi Độ tháo tạp dề, dọn thức ăn lên bàn rồi gọi tôi ra ăn. Hôm nay nắng rất đẹp, ánh nắng chiếu rọi lên người Bùi Độ, làm hắn trông càng thêm điển trai ngời ngời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...