
Giới Thiệu
Mẹ tôi đẹp đến mức khiến người ta không dám rời mắt. Nhưng cũng chính vì thế, mỗi đêm nhà tôi đều có kẻ lén mò vào… rồi chẳng mấy ai bước ra lành lặn.
Trong làng, không thiếu những tên l/ưu m/a/nh rình rập quanh nhà tôi khi trời tối. Kỳ lạ là mẹ tôi chưa từng từ chối một ai, cửa lúc nào cũng rộng mở.
Thế nhưng, chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi, tất cả những kẻ từng bước chân vào nhà tôi, nhẹ thì đ/au ốm quấn thân, nặng thì m//ất mạng.
Một hôm, có nhà sư đến khất thực. Ông nhìn chằm chằm vào tôi, sắc mặt bỗng thay đổi, rồi nói:
“Khí đen tụ trên đỉnh đầu… con là đứa trẻ sinh ra từ cái x/á/c sao? Không đúng… không chỉ vậy, con còn đang sống chung với một cái x/á/c.”
Mẹ tôi là người phụ nữ đẹp nhất cái làng nhỏ này.
Rõ ràng đã ngoài ba mươi, nhưng nhìn qua chỉ như mới đôi mươi. Vẻ ngoài trẻ trung, lại mang theo khí chất từng trải.
Đàn ông trong làng mê mẩn mẹ tôi nhiều vô kể.
Còn phụ nữ thì gh/ét đến tận xương, cứ thấy mẹ là buông lời ch/ửi rủa, gọi mẹ là hồ ly tinh.
Mẹ tôi chưa từng nổi gi/ận. Bà chỉ cười nhạt, đáp lại một câu:
“Có thời gian ch/ửi tôi, chi bằng giữ đàn ông nhà mình cho chặt.”
Mấy lời đó chẳng khác gì đ/ấm vào bông, không đau không ngứa, chỉ khiến đối phương càng thêm tức tối.
Lâu dần, họ cũng chẳng buồn ch/ửi nữa.
Hôm ấy, một nhà sư đến làng.
Ông đi từng nhà xin ăn. Tôi cầm theo một chiếc bánh bao chạy ra đưa.
Không ngờ, vừa nhìn thấy tôi, ông đã tái mặt, thốt lên:
“Con là thứ gì vậy?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)