
Giới Thiệu
Tôi bị b/ ắt c/ óc suốt ba năm, đến khi cảnh sát tìm được, vừa đưa ra khỏi nơi đó.
Dưới chân núi, một người phụ nữ lao tới ôm chặt lấy tôi, khóc đến khản giọng.
Xung quanh ai nấy đều nghẹn ngào xúc động.
Chỉ có tôi là đứng im, ánh mắt trống rỗng, nhìn về phía viên cảnh sát rồi hỏi:
“Chú có thể đưa cháu đi tìm mẹ cháu không?”
Ông ấy sững lại:
“Mẹ cháu đang ở đây mà.”
Người phụ nữ đang ôm tôi khóc nấc lên:
“Dao Dao, mới ba năm thôi, con đã không nhận ra mẹ rồi sao?”
Tôi lắc đầu.
“Bà không phải mẹ cháu. Mẹ cháu vẫn ở trong tường.”
Mẹ ngủ rồi.
Sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)