Lục Cảnh Thần bỗng mở mắt, cả người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Anh ta nằm bò trên nền nhà lạnh lẽo, thở hổn hển. Những hình ảnh kia vẫn điên cuồng lóe lại trong đầu, giống như một con dao cùn, từng nhát từng nhát cứa vào dây thần kinh anh ta.
Đó không phải mơ.
Đó là thật.
Đó là những chuyện anh ta từng trải qua, hoặc nói cách khác, là những chuyện bản thân anh ta trong một thời không khác đã tự tay làm.
Anh ta nhớ tới tài khoản đến từ bảy năm sau, nhớ tới những tin nhắn tài khoản đó gửi cho Hứa Noãn.
Hóa ra đó không phải ai khác, đó chính là anh ta.
Là anh ta của bảy năm sau, sau khi mọi thứ không thể cứu vãn, quay về quá khứ muốn ngăn bi kịch xảy ra.
Nhưng tất cả đã muộn rồi.
Hứa Noãn đã nhìn thấy những tin nhắn đó, đã biết toàn bộ sự thật, đã đưa giáo sư Hứa sang Thụy Sĩ.
Cô sẽ không quay lại nữa. Vĩnh viễn không.
Lục Cảnh Thần ngồi trên sàn, bỗng bật cười. Cười rồi lại khóc. Khóc rồi lại bắt đầu nôn khan.
Anh ta nhớ tới ánh mắt cuối cùng Hứa Noãn nhìn mình trước khi rời đi.
Không phải phẫn nộ, không phải oán hận, thậm chí cũng không phải thất vọng.
Mà là bình tĩnh.
Một kiểu bình tĩnh chết lặng sau khi đã hoàn toàn buông bỏ.
Trong lòng cô, cô đã tuyên án tử cho anh ta.
9
Năm thứ hai tôi ở Zurich, giáo sư Weber giao cho tôi một đề tài về kỹ thuật sửa van tim.
Đề tài này là nghiên cứu mà bố tôi từng bắt đầu trong nước, sau đó vì lý do sức khỏe nên gác lại.
Tôi mang tư liệu nghiên cứu của bố tới Thụy Sĩ, kết hợp với kỹ thuật của đội ngũ giáo sư Weber, mất trọn một năm, cuối cùng cũng đạt được bước đột phá.
Ngày bài luận được đăng trên Tạp chí Phẫu thuật Tim Lồng ngực châu Âu, bố tôi ngồi trong sân trung tâm phục hồi suốt cả ngày.
Ông nhìn núi tuyết xa xa, im lặng rất lâu. Cuối cùng, ông quay đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ:
“Noãn Noãn, nếu mẹ con có thể nhìn thấy ngày này thì tốt biết bao.
”
Tôi ngồi xổm bên cạnh xe lăn, nắm tay ông, cười nói:
“Mẹ nhìn thấy mà. Mẹ vẫn luôn ở đó.”
Bố vỗ vỗ mu bàn tay tôi, không nói thêm nữa.
Tôi biết trong lòng ông đang nghĩ gì.
Ông đang nghĩ tới Lục Cảnh Thần.
Đứa trẻ do chính tay ông nuôi lớn, người mà ông từng nghĩ sẽ đem lại hạnh phúc cho con gái mình, học trò mà ông dốc hết lòng dạy dỗ và đặt nhiều kỳ vọng.
Ông chưa từng hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng chưa từng nhắc tên Lục Cảnh Thần trước mặt tôi.
Nhưng trong lòng ông vẫn luôn có nút thắt này, không gỡ được, cũng không buông xuống được.
Tôi nhìn mái tóc hoa râm của bố, bỗng cảm thấy có một số chuyện đã đến lúc nói với ông.
Không phải tất cả, ít nhất là phần có thể khiến ông hiểu.
“Bố, Lục Cảnh Thần… trong lòng anh ta luôn cảm thấy nợ nhà mình. Anh ta nghĩ sự tốt đẹp bố dành cho anh ta là bố thí, nghĩ rằng trước mặt con, anh ta không ngẩng đầu lên được.” Tôi cân nhắc lời nói, cố gắng giữ giọng bình thản. “Anh ta ở bên con không phải vì con, mà vì anh ta cảm thấy nợ chúng ta. Anh ta cần dùng hôn nhân để trả món nợ đó.”
Bố im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông thở dài. Giọng hơi khàn:
“Năm đó bố cứu nó, chưa từng nghĩ muốn nó báo đáp gì. Bố chỉ cảm thấy đó là một đứa trẻ, không thể nhìn nó chết như vậy. Nuôi nó ăn học, bồi dưỡng nó, là vì nó thật sự có thiên phú. Bố không muốn lãng phí một hạt giống tốt. Bố đối xử tốt với nó, chưa từng là bố thí, mà là thật lòng thật dạ.”
“Con biết, bố.” Tôi nắm tay bố, hốc mắt hơi nóng. “Con biết.”
“Nó không hiểu cảm ơn, đó là vấn đề của nó. Không phải lỗi của con, cũng không phải lỗi của bố.” Bố nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng mà kiên định. “Noãn Noãn, đừng để chuyện này hủy hoại con. Con còn trẻ, còn rất nhiều con đường phải đi.”
Tôi gật đầu, vùi mặt vào lòng bàn tay bố, cuối cùng bật khóc.
Đến Thụy Sĩ hai năm, đây là lần đầu tiên tôi khóc.
Không phải vì tủi thân, không phải vì hận, mà vì cuối cùng tôi đã buông xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)