20px

“Dạ có ạ.”

“Con ở bên đó một mình vẫn ổn chứ?”

“Ổn lắm ạ. Con biết làm món cá hấp rồi.”

“Giỏi thế cơ à.”

Mẹ tôi bật cười.

Đó là âm thanh êm tai nhất mà tôi được nghe trong suốt một tháng qua.

Buổi tối tôi ra siêu thị mua một chai sữa chua.

4 tệ.

Trên đường đi bộ về nhà, ánh đèn đường kéo bóng tôi in dài trên mặt đất.

Cái bóng của một người.

Không chật chội, không tủi thân.

Vừa vặn đủ cho một mình tôi đứng.

Tôi vặn nắp chai sữa chua uống một ngụm.

Ngọt ngào.

12

Ba tháng sau.

Trời đã sang xuân.

Trên bậu cửa sổ số 17 đường Hòa Bình, chậu trầu bà đã mọc ra bốn nhánh mới, rủ xuống sắp chạm đến mép dưới bệ cửa.

Tôi ngồi bên cửa sổ ăn sáng — một bát cháo trắng, một đĩa dưa muối, một quả trứng ốp la.

Điện thoại reo lên.

Không phải Trịnh Khải.

Ba tháng nay anh ta không liên lạc với tôi lần nào nữa.

Là cô Lưu ở trường mẫu giáo.

“Mẹ Tô Hòa ơi, sổ khám sức khỏe của Tiểu Lãng học kỳ này cần cập nhật thông tin dị ứng, trước đây toàn là chị điền, bây giờ tài khoản hệ thống chuyển sang cho bố cháu rồi, nhưng bố Tiểu Lãng hình như… không rõ nguyên nhân dị ứng cụ thể là gì. Chị có tiện cho cô biết không ạ?”

Tôi im lặng mất hai giây.

“Lạc.”

“Và xoài, nhưng chỉ dị ứng nhẹ thôi.”

“Dạ vâng, cảm ơn chị.”

Cúp máy, tôi tiếp tục ăn sáng.

Dưa muối là tôi tự muối.

Dưa chuột thái sợi, thêm muối, dấm và một chút đường, muối một đêm là ăn được.

Rất đơn giản.

Ngày trước ở cái nhà kia, tôi cũng từng làm dưa muối.

Trịnh Khải không ăn.

Anh ta bảo ăn dưa muối không tốt cho sức khỏe, bảo tôi đừng làm.

Nhưng anh ta không biết, mỗi buổi sáng lúc 6 giờ tôi lủi thủi một mình trong bếp, húp nửa bát cháo với dưa muối, là mười phút duy nhất trong ngày tôi cảm thấy tĩnh tâm.

Bây giờ thì cả ngày của tôi đều yên tĩnh.

Muốn ăn gì thì ăn.

Muốn ngủ lúc nào thì ngủ.

Điện thoại không muốn nghe thì khỏi nhấc máy.

Buổi chiều, công ty trả lương.

8600 tệ.

Không phải trừ tiền nhà 4700 tệ nữa.

Không phải trừ tiền xe 1800 tệ nữa.

Không phải trừ đủ thứ chi phí linh tinh hầm bà lằng nữa.

8600 tệ, toàn bộ là của tôi.

Tôi ra ngân hàng rút 2000 tệ tiền mặt, đóng vào phong bao lì xì biếu mẹ.

Số còn lại để tiết kiệm.

Góp nhặt từng đồng một.

Không vì ai cả.

Là vì chính bản thân tôi.

Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn WeChat.

Không ghi tên, nhưng tôi nhận ra ảnh đại diện.

Là Trịnh Khải.

Anh ta không nói câu nào.

Chỉ chuyển khoản một số tiền.

20 vạn tệ.

Phần ghi chú để trống.

Tôi nhìn rất lâu.

Sau đó bấm nút hoàn trả.

Anh ta lại chuyển thêm lần nữa.

Tôi lại hoàn trả.

Anh ta nhắn một tin:

“Đây là số tiền em đã tiêu cho gia đình trong mấy năm qua. Anh tính nhẩm qua rồi. Nếu không đủ anh sẽ bù thêm.”

Tôi gõ chữ đáp lại.

“Không cần đâu.”

“Tôi không cần số tiền này.”

“Thứ tôi cần, anh không cho được.”

Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống bàn.

Bên ngoài cửa sổ có gió, lá trầu bà rung rinh khe khẽ.

Tôi nhìn những chiếc lá ấy, chợt nhớ ra — cái danh sách 147 điều kia, tôi vĩnh viễn không cần phải cập nhật thêm nữa.

Từ nay về sau, lõi lọc nước có cần thay không, đường ống sưởi xả khí kiểu gì, gioăng bình nước của con mua ở đâu, mật khẩu cửa là bao nhiêu.

Đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, tôi tưởng rằng mình sẽ buồn.

Nhưng không hề.

Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.

Giống như gỡ bỏ được một thứ đã đè nặng trên vai suốt bốn năm trời.

Tôi không biết Trịnh Khải đã làm xong từng việc từng việc trong 147 mục kia chưa.

Có thể xong rồi.

Cũng có thể chưa.

Đều không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng là tối nay ngoài bậu cửa sổ có ánh trăng.

Lá trầu bà hơi sáng lên dưới ánh trăng mờ.

Tôi tắt đèn, nằm xuống giường.

Chiếc giường của một người.

Không chật.

Vừa vặn.

Hết

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...