Ly Hôn Lúc Hai Giờ/Chương 13C. 13
20px

Bên trong là hai tờ giấy.

Viết tay.

Nét chữ rất cẩu thả.

“Tô Niệm:

Khi em đọc được bức thư này, chắc anh vẫn còn đang đứng dưới lầu. Hoặc là đã đi rồi.

Anh không biết nên mở đầu thế nào. Viết đi viết lại hơn mười lần, lần nào viết đến câu thứ hai cũng xé bỏ.

Công ty sắp sụp đổ rồi. Chắc chắn em đã biết.

Thực ra công ty có sụp hay không —— nói thật lòng —— anh không còn bận tâm đến thế nữa.

Anh bận tâm đến một chuyện khác.

Anh đã nghĩ rất lâu, và ngộ ra một điều.

Năm đó em giúp anh kéo khách hàng, đàm phán gọi vốn, dọn dẹp sổ sách và làm báo cáo tài chính —— em không phải đang giúp anh. Em đang sống những ngày tháng mà em mong muốn. Em muốn một gia đình bình thường. Em đã giấu hết bản lĩnh của mình đi, nhét vào trong căn nhà 120 mét vuông đó.

Em đang giả vờ làm một người bình thường.

Anh không biết tại sao em lại phải giả vờ.

Nhưng anh biết —— ba năm em giả vờ ấy, có lẽ là ba năm thất bại nhất của em.

Vì em đã giả vờ cho một kẻ không xứng đáng xem.

Câu này anh phải viết đến lần thứ ba mới dám gửi đi.

Anh không xứng để em phải giả vờ.

Giấy thỏa thuận ly hôn anh ký rồi. Ra đi tay trắng, không một lời oán thán.

Nhưng có một chuyện anh bắt buộc phải nói thẳng với em. Hoặc —— ít nhất là viết thư báo cho em biết.

Chu Uyển —— không chỉ là tiểu tam. Cô ta có người chống lưng. Vương Hải Đông. Người của Cẩm Đạt.

Có thể em đã biết rồi. Nhưng anh vẫn phải nói cho em. Bởi vì đây là việc cuối cùng mà anh còn có thể làm được để giúp ích cho em.

Dữ liệu khách hàng của công ty anh chưa đưa cho Vương Hải Đông. Hôm đó ở câu lạc bộ Lộc Minh, anh đã đổi ý. Anh bảo ông ta anh không bán.

Ông ta đe dọa anh. Nói sẽ tung hê tất cả những chuyện về Chu Uyển ra —— bao gồm cả những bệnh án đó.

Anh bảo cứ tự nhiên.

Đó là việc làm duy nhất không ngu ngốc của anh trong suốt nửa năm qua.

Tô Niệm, anh sẽ không bao giờ đến nữa. Bức thư này cứ coi như lời tạm biệt.

Em rất lợi hại. Lợi hại hơn anh một vạn lần.

Điều duy nhất anh hối hận là —— trong ba năm em cẩn trọng giả vờ làm người bình thường ấy, anh thậm chí còn không biết trong lòng bàn tay em có vết chai.

Lục Cảnh Thâm.”

Tôi xem xong.

Gấp bức thư lại, cất vào ngăn kéo.

Gọi điện thoại cho tiếp tân.

“Anh ta đi chưa?”

“Vừa mới đi ạ.”

“Ừm.”

Tắt máy.

Tôi bắt đầu xử lý email công việc buổi chiều.

Bức thư này.

Không biết phải nói là cảm giác gì.

Không đau. Không cảm động. Không mủi lòng.

Chỉ là ——

Nếu ba năm trước anh ta có được sự tỉnh táo này, thì tốt biết mấy.

Nhưng ba năm trước, thứ anh ta có chỉ là những bộ vest Armani và những bài đăng trên trang cá nhân WeChat của Chu Uyển.

Thời gian không thể quay ngược lại.

Con người cũng vậy.

Những ngày tiếp theo, bước vào giai đoạn then chốt nhất.

Quá trình phê duyệt BH-1078 bước vào thời gian đếm ngược.

Hội đồng chuyên gia đánh giá của Cục Quản lý Dược đã hoàn thành vòng thảo luận nội bộ đầu tiên, phản hồi lại mười hai câu hỏi.

Mỗi câu hỏi tôi đều đích thân trả lời.

Tuần thứ ba, vòng câu hỏi thứ hai được gửi tới. Chỉ có ba câu.

Tuần thứ năm, hội đồng chuyên gia bỏ phiếu nội bộ.

Kết quả ——

Thông qua toàn phiếu.

Thuốc nhắm trúng đích sinh học BH-1078 của Hằng Thụy, chính thức được phê duyệt ra mắt thị trường.

Hôm đó là thứ sáu.

3 giờ 07 phút chiều, bản fax văn bản phê duyệt từ Cục Quản lý Dược đến phòng pháp chế của Hằng Thụy.

3 giờ 08 phút, tin tức lan đến tầng 61.

3 giờ 09 phút, tiếng hò reo vang dội khắp cả tòa nhà.

Tôi đứng trong văn phòng, nghe tiếng hò reo dưới lầu vọng lên.

Không hò reo cùng mọi người.

Chỉ đứng trước cửa sổ, nhìn trang cuối cùng trong bản ghi nhớ thử nghiệm của bố tôi.

Ngày ông ký tên —— 15 tháng 6 năm 2009.

Cách đây, 15 năm 4 tháng.

“Bố. Thuốc của bố, thành công rồi.”

Cổ phiếu của Hằng Thụy trong tuần tiếp theo tăng 37%.

Giá trị vốn hóa đột phá mức 100 tỷ tệ.

Cố Cẩm Niên của Quỹ đầu tư Thiên Hạc lập tức gọi điện thoại tới.

“Tô tiểu thư, đã nói chuyện được chưa?”

“Được rồi.”

“Định giá —— 150 tỷ tệ. Thêm 30 tỷ so với lần trước.”

“180 tỷ.”

“Tô tiểu thư——”

“Hằng Thụy đã có thuốc thế hệ một. Việc nghiên cứu thuốc thế hệ hai tôi cũng đã bắt đầu khởi động. Mức định giá 180 tỷ tệ, thứ anh mua là tương lai của Hằng Thụy.”

Cố Cẩm Niên im lặng mười giây.

“160 tỷ.”

“170 tỷ.”

Lại là mười giây.

“Chốt.”

Sau khi vốn đầu tư được rót vào, tiền mặt trên sổ sách của Hằng Thụy vượt quá 10 tỷ tệ.

Tôi trích ra 1,5 tỷ, đổ toàn bộ vào việc nghiên cứu và phát triển BH-1078-II.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...