Cỏ Thơm Mỗi Năm/Chương 6C. 6
20px

Tiêu Trường Phong sắp xếp người hộ tống chúng ta đến kinh thành.

Thiếu niên đưa chúng ta đi đỏ mặt, vừa xoa cổ vừa nói,

“Thiên hộ nói căn nhà này cô cứ ở, nếu trong ba năm hắn không trở về, căn nhà này sẽ là của cô.”

Hắn nói xong, để lại một tờ khế nhà trên bàn, cơm cũng không ăn đã rời đi.

Ta đứng trong sân nhỏ, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Vòng đi vòng lại, ta lại trở về kinh thành.

Chỉ là nơi này là Tây thành, chỗ người nghèo ở, chỉ cần ta không đi về phía Bắc, đích tỷ bọn họ sẽ không bao giờ phát hiện ra ta.

“Chúng ta ở kinh thành có thể làm gì?”

Từ khi Lưu lão qua đời, Dương đại nương già đi rất nhiều, không còn tinh thần như trước, chuyện trong nhà đều do ta quyết định.

“Đừng sợ, chúng ta có tay nghề, sẽ không ch/ết đói.”

Ta cùng Dương đại nương tìm một chỗ trống ở Tây thành dựng một cái lều đơn sơ, mấy ngày đầu làm ăn không tốt, nhưng dần dần cũng có khách.

Chúng ta có tiền tích góp, thêm thu nhập từ quán hoành thánh, cuộc sống cũng qua được.

Có việc làm, Dương đại nương dần dần khôi phục tinh thần, “Nghe nói Thông Thuận quan vẫn đang đánh, bọn họ nói đã tìm được Quách tướng quân, nhưng đã ch/ết rồi, thi thể chôn ở Tây sơn, có người đoán là bị ám sát.”

Ta thầm kinh hãi, người Bắc Mãng kiêng dè Quách tướng quân nhất, sao lại có người muốn hại ông.

“Đến Quách tướng quân cũng dám hại, đồ thất đức!” Dương đại nương vừa quét sân vừa mắng.

Ta nghĩ đến Tiêu Trường Phong, hắn chính là thiên hộ dưới trướng Quách tướng quân.

Hiện giờ Quách tướng quân đã không còn, triều đình không biết có giao Quách gia quân cho Xương Bình hầu thống lĩnh hay không.

Quả nhiên, lời nói ứng nghiệm, thánh thượng thật sự hạ lệnh như vậy.

Tiêu Trường Phong từng nói Xương Bình hầu căn bản không biết cầm quân đánh trận, có hắn, Quách gia quân sớm muộn cũng bị hắn làm cho tan nát.

Ta còn đang do dự có nên gửi thư cho Tiêu Trường Phong, thì hắn đã nhờ người mang đến cho ta một bức thư.

Trong thư chỉ có hai câu, một câu nói hắn vẫn còn sống, một câu hỏi ta có bình an hay không.

Ngoài thư, hắn còn gửi theo mười lượng bạc.

Vẫn là thiếu niên binh lính đưa chúng ta về hôm trước, hắn cười hì hì nói,

“Đây là thư nhà của thiên hộ, còn có quân lương của hắn, hắn nói đều cho cô.”

Ta cầm thư và bạc, nhất thời không biết nói gì.

“Hắn có nói vì sao đưa quân lương cho ta không?”

Thiếu niên càng đỏ mặt hơn, “Thiên hộ không nói. Nhưng… nhưng hắn chưa từng thành thân, cũng chưa có nữ nhân nào trong lòng.”

“Hắn để ý ngươi rồi,” Dương đại nương nói, “ta thấy hắn không tệ, tuy thô một chút, nhưng tâm tế, có trách nhiệm, là người có thể gửi gắm.”

Để ý ta sao? Nhưng tổng cộng ta và hắn nói chưa đến mười câu.

Ta cất kỹ thư và bạc của Tiêu Trường Phong, suy nghĩ một lát, viết thư hồi âm, nhờ thiếu niên mang đi.

“Ngươi tên gì? Túi bánh và màn thầu này là cho ngươi, còn lại là cho thiên hộ.”

Thiếu niên binh nói hắn tên Dương Trụ, mười ba tuổi đã tòng quân, theo Tiêu Trường Phong hai năm rồi.

Thông Thuận quan không xa, cưỡi ngựa nhanh một ngày là đến, ta bảo hắn đi chậm một chút, bức thư đó phải cất kỹ, tuyệt đối không để người khác nhìn thấy.

Dương Trụ đem thư giấu sát người, phóng ngựa đi.

Ba ngày sau Dương Trụ lại quay về, lần này không có thư, chỉ mang theo một câu nói.

Tiêu Trường Phong nói: “Biết rồi!”

Dương Trụ vẫn đỏ mặt: “Thiên hộ còn nói, mong người chăm sóc tốt cho bản thân.”

Ta gật đầu, vẫn làm cho hắn một túi bánh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...