Một “ta” bằng xương bằng thịt, thậm chí mang theo chút tiên khí nhàn nhạt, đã hiện diện tại chỗ.
Ta cúi đầu nhìn đôi bàn tay ngưng thực của mình, cảm nhận nhịp đập và sức mạnh của trái tim đã khôi phục lại.
Sau ba năm, ta rốt cuộc cũng không còn là quỷ nữa.
“Đi thôi.”
Thương Diệu thản nhiên nói.
Hắn vươn tay, một lực lượng nhu hòa nâng ta lên.
Hắn đến nhìn cũng không thèm nhìn Diêm Vương gia dưới đất một cái, quay người định xé rách không gian, rời khỏi nơi khiến hắn chán ghét này.
“Đế Quân… Đế Quân xin dừng bước!”
Diêm Vương gia vấp ngã lăn lóc vọt tới, khuôn mặt mang theo nụ cười nịnh nọt.
“Tiểu vương… tiểu vương có một phần hậu lễ, muốn hiến cho Đế Quân, coi như… coi như là tạ tội với tiểu điện hạ tương lai!”
- Hậu lễ Địa Phủ
Bước chân của Thương Diệu khựng lại.
Hắn quay đầu, không chút biểu cảm nhìn Diêm Vương gia.
Ánh mắt ấy, phảng phất như đang nhìn một gã hề nhảy nhót.
Diêm Vương gia bị hắn nhìn đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn căng da đầu, móc từ trong ngực ra một món đồ.
Đó là một chiếc hộp đen tuyền cỡ bằng bàn tay.
Chiếc hộp vừa xuất hiện, âm khí trong toàn đại điện phảng phất đậm đặc thêm ba phần.
“Đây là…”
Trong mắt Thương Diệu, lần đầu tiên lộ ra chút thần sắc hứng thú.
“Khởi bẩm Đế Quân!”
Diêm Vương gia hai tay nâng chiếc hộp, cung kính dâng cao quá đầu.
“Đây là trấn phủ chi bảo của Địa Phủ ta, Thập Phương U Minh Thổ!”
“Loại đất này là tàn dư âm khí hỗn độn kết tụ từ thuở thiên địa sơ khai, một vạn năm mới kết thành được một đồng cân.”
“Tiểu vương ta tích cóp mấy chục vạn năm, cũng chỉ được một hộp nhỏ này thôi.”
Lão vừa nói, vừa xót xa run lẩy bẩy, hệt như đang cắt thịt chính mình.
“Thập Phương U Minh Thổ này, tác dụng khác thì không có, nhưng có một công hiệu có một không hai trong Tam Giới.”
“Đó chính là… Dưỡng thai!”
Diêm Vương gia lén nâng mắt, liếc nhìn bụng ta một cái.
“Đế Quân ngài cũng biết, Thiên Thai tuy tôn quý, nhưng thai nghén cực kỳ gian nan, sơ sẩy một chút sẽ tổn thương căn cơ.”
“Nhưng U Minh Thổ này thì khác, nó có thể cố bản bồi nguyên, tư dưỡng thần hồn, điều hòa âm dương.”
“Chỉ cần mang theo loại đất này bên người, không những giúp tiểu điện hạ trong thai mẹ bình an trưởng thành, mà còn hấp thụ được âm khí hỗn độn tinh thuần nhất bên trong, sau này ra đời, căn cơ chắc chắn sẽ vượt xa thần thai bình thường!”
Lão ta ba hoa chích chòe, nước miếng bay tứ tung.
Thương Diệu nghe xong, trên mặt không nhìn ra buồn vui.
Hắn chỉ vươn tay ra.
Chiếc hộp đen kia liền tự động bay vào tay hắn.
Hắn mở nắp hộp, nhìn lớp đất đen như mặc ngọc bên trong, gật đầu.
“Ngươi có lòng rồi.”
Hắn nhàn nhạt nói.
“Phần lễ này, bổn quân nhận.”
Nhận được sự khẳng định của Đế Quân, Diêm Vương gia kích động suýt thì khóc rống lên.
“Có thể vì Đế Quân phân ưu, là vinh hạnh của tiểu vương! Là vinh hạnh của tiểu vương a!”
Lão biết, món bảo vật này, tặng đúng rồi!
Không những hóa giải được tội mạo phạm trước đó, mà còn bắt được đường dây với vị Đệ nhất Đế Quân Cửu Trùng Thiên này.
Vụ mua bán này, lãi to!
Thương Diệu không để ý đến lão nữa.
Hắn đưa chiếc hộp cho ta.
“Cầm lấy.”
Ta nhận lấy chiếc hộp, xúc cảm mát lạnh, thế nhưng luồng mát mẻ ấy lại khiến đứa trẻ trong bụng cảm thấy thập phần thoải mái.
Nó dường như rất thích thứ này.
“Đa tạ.” Ta thấp giọng nói.
Dù nói thế nào, đây cũng là thứ tốt cho con ta.
Thương Diệu dường như không ngờ ta sẽ nói cảm ơn, hơi ngẩn ra một chút, sau đó lại khôi phục vẻ lạnh lùng.
Hắn không dừng lại nữa, vung tay lên.
Một khe nứt không gian màu vàng kim xuất hiện giữa đại điện.
Phía bên kia khe nứt, là Cửu Trùng Thiên chói lọi lóa mắt, tiên khí lượn lờ.
Hắn kéo tay ta, một bước bước vào khe nứt.
Kim quang lóe lên, thân ảnh chúng ta biến mất khỏi Địa Phủ.
Chỉ để lại trong Diêm Vương Điện một đám quỷ thần hồn xiêu phách lạc, cùng cái lỗ đen không đáy bị long tức thiêu thủng.
Mạnh Bà run lẩy bẩy từ dưới đất bò dậy, tiến đến bên cạnh Diêm Vương gia.
“Quân thượng, chúng ta… cứ thế mà đem trấn phủ chi bảo tặng đi sao?”
Diêm Vương gia ngồi phịch xuống đất, lau mồ hôi lạnh trên trán, nhưng trên mặt lại nở nụ cười của kẻ sống sót sau kiếp nạn.
“Tặng quá xứng đáng!”
Lão vỗ đùi đánh đét.
“Ngươi không thấy ánh mắt cuối cùng của Đế Quân sao? Hắn rất hài lòng!”
“Dùng một vật chết đổi lấy một ân tình của vị Đế Quân kia, lại thêm hảo cảm của vị tiểu tổ tông tương lai đó, vụ mua bán này, chúng ta không thiệt!”
“Hơn nữa…”
Diêm Vương gia hạ thấp giọng, trong mắt lóe lên tinh quang.
“Ngươi không cảm thấy, chuyện này rất thú vị sao?”
“Thú vị chuyện gì?” Mạnh Bà không hiểu.
“Một nữ quỷ phàm nhân đã chết ba năm, lại mang thai huyết mạch của Thái Cổ Tổ Long.”
Diêm Vương gia vuốt cằm, cười hắc hắc.
“Mà vị Thương Diệu Đế Quân trên Cửu Trùng Thiên xưa nay không gần nữ sắc, lạnh như một tảng băng, lại cứ cố tình quyết có cho bằng được đứa trẻ này.”
“Ngươi nói xem, cha của đứa trẻ rốt cuộc là ai?”
Mạnh Bà nghe vậy, cả người chấn động, giống như nhớ tới chuyện gì, hít ngược một ngụm khí lạnh.
“Ý của Quân thượng là…”
“Suỵt!”
Diêm Vương gia làm động tác giữ im lặng.
“Thiên cơ bất khả lộ, chúng ta cứ chờ xem kịch hay đi.”
“Ta cứ có cảm giác, Tam Giới này, sắp sửa vì đứa trẻ kia mà triệt để náo nhiệt rồi.”
- Cửu Trùng Thiên Khuyết
Cảm giác huyễn vựng khi xé rách không gian chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Giây tiếp theo, chân ta đã đạp lên mặt đất thực sự.
Một luồng tiên khí nồng đậm đến mức gần như hóa thành thực thể ập thẳng vào mặt.
Luồng lực lượng này sinh ra cộng minh với thần huyết trong hồn thể ta.
Nhưng đồng thời cũng khiến ta cảm nhận được một sự áp bách thuộc về bản năng.
Ta mở mắt ra, bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ không nói nên lời.
Dưới chân là mây biển trắng noãn như ngọc.
Phía xa là những tiên sơn quỳnh các lơ lửng giữa không trung.
Cung điện mạ vàng như ẩn như hiện trong tầng mây.
Chaporia
Bình Luận (0)