Quan Âm tặng con/Chương 5C. 5
20px

6
Tôi lao đến bên chiếc xe, lôi từ túi ra chìa khóa mà Phương Uyển Như đã đưa, run rẩy mở cốp sau.
Cốp bật “phập” một tiếng —
Trước mắt tôi lại hiện ra khuôn mặt âm trầm của Trình Hạo Thiên!
“Cô Âm, lại gặp rồi.”
Tôi hoảng loạn lùi mấy bước liền.
Còn chưa kịp hoàn hồn, cửa ghế lái cũng mở ra.
Phương Uyển Như thong thả bước xuống, nhếch môi cười lạnh:
“Nhìn tôi như thế làm gì? Rất bất ngờ sao?”
Cô ta nắm lấy tay Trình Hạo Thiên ngay trước mặt tôi, mười ngón tay đan vào nhau, thân mật vô cùng.
Tôi sững sờ nhìn họ, ghê tởm đến nỗi không nói nên lời.
Không còn nghi ngờ gì nữa — Phương Uyển Như đã phản bội tôi!
Thế là tôi và “thi thể” Trình Mộc Bạch bị áp giải quay trở lại biệt thự.
Mặc dù tôi viện cớ huyền học, nói chỉ đang giúp người chết hoàn thành tâm nguyện, nhưng vẫn thấy rõ sự nghi ngờ trong mắt Trình Hạo Thiên.
“Cô tưởng tôi ba tuổi chắc? Cô tốt nhất nên biết điều!”
Trình Hạo Thiên hung hăng đẩy tôi vào phòng ngủ của Trình Mộc Bạch: “Bây giờ phải làm gì?”
“…Tiêm kích thích rụng trứng cho cô Phương để lấy trứng.”
Tôi cụp mắt, trả lời ngoan ngoãn.
Trong lòng thầm tính toán: May mà đến giờ Mộc Bạch vẫn còn là người chết.
Trình Hạo Thiên đúng là kẻ máu lạnh, toàn thân toát ra khí chất đã dính mạng người.
Hắn cho người đặt Trình Mộc Bạch lại lên giường.
Còn hắn thì ngồi lỳ trong phòng, nói muốn tận mắt chứng kiến tôi làm thủ thuật lấy trứng cho Phương Uyển Như.
Tôi cầm ống tiêm trong tay, ra hiệu Phương Uyển Như nằm lên giường điều trị đã chuẩn bị sẵn.
Nhưng ngay lúc mũi kim sắp chạm vào da, cô ta bất ngờ hét lên:
“Khoan đã!”
Tiếng hét khiến tôi giật mình, tay khựng lại giữa không trung.


Phương Uyển Như bật dậy khỏi giường, đôi mắt to đen láy, mang theo sát khí, nhìn tôi chằm chằm rồi bật cười:
“Càng lúc càng thú vị!”
“Rõ ràng có lựa chọn tốt hơn, sao cứ bắt tôi sinh con cho một kẻ đã chết? Ghê tởm!”
“Nhị thiếu chết rồi, tôi vừa hay danh chính ngôn thuận gả cho Hạo Thiên! Việc gì phải chịu đựng mang thai cơ chứ!”
“Cô ta đây chẳng phải là cái lò ấp sẵn rồi sao? Anh nói đúng không, Hạo Thiên?”
Phát ngôn của Phương Uyển Như như cú tát thẳng mặt tôi.
Trình Hạo Thiên cũng không giả bộ nữa, lập tức sai người gọi cụ Trình đến.
“Cứ để con nhà quê này mang thai cho Nhị thiếu. Tiểu bảo bối của tôi không thể chịu khổ vì bầu bí được. Bố, bố thấy sao?”
Tôi tưởng Trình Hạo Thiên đã là đỉnh cao vô sỉ, nhưng không ngờ cụ Trình còn tàn độc hơn.
“Hừ! Vốn dĩ đâu định để con bé họ Âm sống sót mà rời khỏi đây. Nếu Uyển Như không muốn sinh, vậy thì cứ để cô ta sinh thay. Dù sao cũng chẳng ai biết con của người chết sẽ ra sao. Miễn là liên hôn giữa hai nhà Trình – Phương không bị phá là được!”
Tôi lạnh sống lưng.
Trình Mộc Bạch quả nhiên nói đúng — họ chưa bao giờ định để tôi sống rời khỏi nơi này.
“Đừng có mơ!”
Tôi cố gắng tranh thủ một chút hy vọng:
“Tôi là Quan Âm đưa con nổi tiếng trong giới, vào nhà các người rồi đột nhiên mất tích, cơ quan, gia đình tôi không thể không báo án. Bà Lý cũng sẽ không ngồi yên! Tôi đã giúp mười sáu gia đình, họ liên kết lại thì dù Trình gia có là đại gia tộc số một Bắc Kinh cũng phải vào đồn ngồi một bữa!”
“Câm miệng!”
Phương Uyển Như giơ tay tát thẳng mặt tôi.
“Con nhà quê không biết trời cao đất dày! Cô không biết nhà họ Trình có thế lực thế nào, càng không biết nhà họ Phương đáng gờm ra sao!”
Cô ta còn định nói tiếp, thì bị cụ Trình ngắt lời.
“Đừng phí lời với nó. Việc trước mắt là bắt nó mang thai càng nhanh càng tốt! Rồi thiêu luôn Nhị thiếu đi, để lâu lại sinh biến!”
“Nhưng… lỡ cô ta không mang thai được thì sao?” Phương Uyển Như nhíu mày.
“Vậy thì… thiêu cùng với Nhị thiếu!” Trình Hạo Thiên nghiến răng nói từng chữ.
Cụ Trình gật đầu tán thành.
Sau đó, ba người lần lượt đe dọa tôi, rồi mới chịu rời đi.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại tôi và Trình Mộc Bạch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...