
Giới Thiệu
Ngày ta từ trang viện dưỡng bệnh trở về, trong phủ bỗng dưng có thêm một vị nghĩa muội.
Huynh trưởng đối với ả, chẳng khác gì muội ruột.
Tiểu muội bị ả chèn ép đến mức sinh bệnh, nằm liệt giường, nắm tay ta mà cười khổ:
“A tỷ, đừng tranh với ả nữa, tranh không lại đâu.”
Lời vừa dứt, từ dưới hành lang đi ra một thiếu nữ toàn thân vàng ngọc lấp lánh, trang sức chói mắt, đang khoác tay huynh trưởng. Nơi thắt lưng ả treo một miếng bạch ngọc trụy, dưới nắng sáng đến nhức mắt.
“Ngươi chính là Nhị tỷ tỷ sao? Quả nhiên oai phong quá.”
Đẹp thì đúng là đẹp. Chỉ có miếng bạch ngọc kia… nếu không phải tín vật định tình do chính tay ta điêu khắc, tặng cho vị hôn phu, có lẽ ta đã có thể nặn ra một nụ cười.
Huynh trưởng thấy ta nhìn chằm chằm miếng ngọc, vội bước lên hòa giải:
“Oanh Oanh còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, muội đừng để trong lòng.”
Nói xong, huynh lại giả vờ quở trách ả:
“Đã dặn bao nhiêu lần rồi, không được vô lễ.”
Thiếu nữ kia còn thè lưỡi, hoàn toàn chẳng để lời ấy vào tai:
“Chỉ là một miếng ngọc thôi mà. Bùi Tử Hành ca ca nói đeo trên thắt lưng muội còn đẹp hơn để trong hộp. Tỷ tỷ không đến mức vì chuyện này mà tức giận chứ? Thật hẹp hòi.”
Ta đúng là hẹp hòi.
Thế nên ta liền chộp lấy bàn tay đang đeo miếng ngọc của ả, dùng lực b /ẻ mạnh.
Rắc.
Ngón tay áp út g /ã /y lìa từ đốt thứ hai. Miếng ngọc trụy dính theo ngón tay đứt lìa rơi xuống phiến đá xanh, lăn hai vòng.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)