Cảm giác an toàn quen thuộc quay trở lại, tôi khóc không thành tiếng, nhào tới ôm lấy cổ Trì Tranh.

“Sao anh mới tìm thấy em, anh có biết em sợ thế nào không?”

“Họ đã hại chết con của chúng ta!”

Trì Tranh nhắm nghiền đôi mắt đỏ ngầu, run rẩy vuốt tóc tôi:

“Yên tâm, anh nhất định sẽ khiến bọn họ trả giá đắt. Vi Vi, có anh ở đây, anh sẽ không để bất cứ ai làm hại em nữa.”

Câu nói này, lần đầu tôi nghe là ngày tôi và Trì Tranh gặp nhau. Tôi rơi xuống sông, tình cờ gặp anh khi anh đang dự tiệc trên du thuyền. Anh cho người cứu tôi, mời đội ngũ y tế tốt nhất để chữa trị. Khi tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của tôi là tưởng bị người trong tù bắt lại, tôi sụp đổ khóc lóc, thậm chí định tự tử vài lần. Chính Trì Tranh đã ôm tôi vào lòng, kiên nhẫn giải thích và an ủi. Giọng anh ấm áp như gió mùa xuân:

“Có anh ở đây, không ai dám làm hại em.”

Vì tổn thương quá nặng, tôi mất trí nhớ. Trong đầu chỉ còn lại những mẩu ký ức về tôi và Trì Tranh. Ngày hồi phục hoàn toàn, Trì Tranh đã cầu hôn tôi. Vì sợ tôi bị kích động dẫn đến tái phát, chúng tôi chọn kết hôn bí mật, dự định đợi con sinh ra sẽ tổ chức đám cưới bù. Nhưng không ngờ, vì Tần Xuyên, tôi lại mất thêm một đứa con.

Tôi kể hết mọi chuyện xảy ra hai ngày qua cho Trì Tranh. Gương mặt anh tràn ngập cơn giận dữ như bão tố: “Là lỗi của anh, đã không ở bên cạnh em mọi lúc mọi nơi. Vi Vi, em ngủ một giấc đi, mọi chuyện cứ giao cho anh giải quyết.”

Tôi khẽ vâng một tiếng. Trì Tranh đi công tác nước ngoài, tôi không trách anh. Trợ lý nói với tôi, khi biết tôi biến mất, anh đã hủy hợp đồng hàng chục triệu đô để bay về, gấp đến mức mắt đỏ hoe ngay trên máy bay.

Tuy nhiên, giờ đây nhớ lại mọi chuyện với Tần Xuyên, tôi không khỏi nảy sinh nghi ngờ đối với Trì Tranh. Liệu anh ấy có thể đối xử với tôi trước sau như một? Liệu sau này anh ấy có giống Tần Xuyên, phản bội và làm tổn thương tôi…

Suy nghĩ hỗn loạn, tôi nhắm mắt giả vờ ngủ. Trì Tranh im lặng một lát, run rẩy vén góc chăn cho tôi.

“Đợi anh quay lại.”

Tần Xuyên và Giang Tuyết Nghiên đã đợi sẵn ở cửa bệnh viện. Hai người làm loạn đòi vào nhưng bị người của Trì Tranh chặn lại. Trì Tranh vừa bước ra ngoài vừa cài chặt khuy măng sét. Vừa nhìn thấy Tần Xuyên, anh không chút do dự giáng một cú đấm sấm sét.

7

“A Xuyên!”

Giang Tuyết Nghiên sợ hãi ngồi bệt xuống đất, bị vệ sĩ của Trì Tranh ấn chặt tại chỗ.

Trì Tranh tháo kính vứt cho vệ sĩ, đôi mắt đen đặc đầy sát khí, nhìn người đàn ông trước mặt như nhìn một đống thịt thối.

Anh túm cổ áo Tần Xuyên, đấm liên tiếp vào mặt anh ta.

“Thằng súc sinh, sao mày dám!”

Anh ta sao dám làm hại Vi Vi? Vi Vi khó khăn lắm mới được anh nuôi dưỡng trở nên dịu dàng như thế. Vậy mà giờ đây vì cặp đôi tra nam tiện nữ này, cô ấy bắt đầu sợ hãi anh… Nhớ lại cái rùng mình né tránh của Vi Vi lúc nãy, Trì Tranh hận không thể đánh chết kẻ trước mặt.

Tần Xuyên vốn đã bị thương, lại hứng chịu cơn thịnh nộ của Trì Tranh. Vết thương vừa băng bó bị rách ra, máu chảy đầm đìa. Anh ta không phục, vùng vẫy nhấn Trì Tranh xuống đất: “Họ Trì kia, sao anh có thể vô lý như vậy!”

“Thẩm Tri Vi là vợ tôi, chúng tôi có con trai!”

“Một năm qua tôi tìm cô ấy khắp nơi không thấy, tôi không trách anh giấu vợ tôi, vậy mà anh còn quay lại cắn tôi một miếng. Tôi nói cho anh biết, Thẩm Tri Vi theo tôi từ năm mười chín tuổi. Giờ cô ấy nhớ ra tôi và con, anh nghĩ cô ấy còn cần anh sao?”

Giang Tuyết Nghiên cũng vội vàng bồi thêm:

“Đúng đó Trì tổng, anh đừng để Thẩm Tri Vi lừa. Cô ta gả cho A Xuyên bao nhiêu năm rồi, mang thai bốn lần, con trai đã tám tuổi, chưa kể cô ta từng ngồi tù ba năm, trong đó không biết bị bao nhiêu thằng đàn ông chà đạp…”

Câu nói này chạm đúng vảy ngược của Trì Tranh. Một năm qua, anh không dám nhắc đến, không dám hỏi về những vết thương của Vi Vi. Vậy mà người đàn bà này lại xát muối vào nỗi đau đó.

Trì Tranh ra hiệu, vệ sĩ lập tức tát cho Giang Tuyết Nghiên sưng vù mặt.

“Con tiện nhân này, mày cũng dám nói xấu phu nhân chúng tao!”

Các vệ sĩ vốn quý tôi, giờ thấy kẻ khác phỉ báng tôi nên ra tay càng nặng hơn.

Đợi đến khi hai kẻ kia bầm dập, mặt mũi biến dạng, Trì Tranh mới dừng tay, ra lệnh đưa họ xuống hầm ngầm. Trợ lý giao toàn bộ tài liệu điều tra được cho Trì Tranh. Anh lật từng trang, sắc mặt ngày càng u ám.

Anh nghiến răng:

“Bạo hành, thế thân, đe dọa?”

Anh vứt tài liệu, từng bước tiến về phía hai kẻ đang bị trói dưới đất.

“Giam cầm, sốc điện, hại chết con của tôi và Vi Vi?”

“Tôi thấy người nhà họ Tần các người chán sống rồi!”

Trì Tranh đạp mạnh vào mặt Tần Xuyên, khiến anh ta rụng mất hai chiếc răng. Tần Xuyên vẫn bướng bỉnh:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...