Địa chỉ studio, địa chỉ căn hộ của cô, anh ta đều cho người điều tra rõ ràng rành mạch.
Đã vô số lần, anh ta đặt sẵn vé máy bay đi Milan, muốn đến tìm cô.
Nhưng lần nào, ngay trước lúc xuất phát, anh ta lại chùn bước.
Anh ta không biết mình nên dùng thân phận gì để đi gặp cô.
Chồng cũ?
Hay là… tội nhân?
Anh ta sợ phải nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của cô.
Càng sợ phải thấy bên cạnh cô đã có một người đàn ông khác xuất sắc hơn, biết trân trọng cô hơn anh ta.
Anh ta cứ thế, quằn quại đau khổ, lặp đi lặp lại trong sự giằng xé giữa khao khát muốn gặp nhưng lại không dám gặp.
Hôm ấy, anh ta lại say khướt.
Mượn hơi men, anh ta gọi điện thoại đường dài quốc tế – số máy anh ta đã học thuộc lòng nhưng chưa từng dám gọi.
Chuông reo rất lâu, ngay lúc anh ta tưởng sẽ chẳng có ai bắt máy, chuẩn bị dập máy thì đầu dây bên kia đột nhiên kết nối.
Một giọng nữ quen thuộc nhưng thanh lãnh vang lên:
“Xin chào, ai vậy?”
Là Tô Vãn Khanh.
Nửa năm cách biệt, khi nghe lại giọng nói ấy, Lục Thừa Ngôn chỉ cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Anh ta há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Chỉ có thể phát ra những âm tiết khàn khàn, vô nghĩa.
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
“Lục Thừa Ngôn?”
Cô vậy mà vẫn nhớ giọng anh ta.
Điều này khiến trong lòng Lục Thừa Ngôn lóe lên một tia hy vọng mỏng manh, phi thực tế.
“Vãn Khanh… là anh đây.”
Giọng anh ta khẽ run lên vì kích động.
“Em… dạo này em ổn không?”
Đầu dây bên kia lại là một khoảng lặng kéo dài.
Lâu đến mức Lục Thừa Ngôn cứ ngỡ cô đã cúp máy.
“Tôi rất ổn.”
Giọng nói của cô vẫn phẳng lặng như mặt nước không gợn sóng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
“Anh gọi điện cho tôi có việc gì không?”
Giọng điệu xa lạ và khách sáo ấy như một gáo nước lạnh dội tắt ngúm ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Lục Thừa Ngôn.
“Anh… Anh…”
Anh ta ấp úng nửa ngày mà không biết phải nói gì.
Nên xin lỗi cô?
Hay cầu xin cô quay về?
Dường như nói gì lúc này cũng đều tái nhợt và yếu ớt.
“Vãn Khanh, anh sai rồi.”
Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ tụ lại thành vài chữ ngắn ngủi này.
“Anh biết, trước đây anh không tốt với em, anh khốn nạn, anh không xứng đáng được em tha thứ.”
“Nhưng em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
“Chúng ta bắt đầu lại, được không em?”
Giọng điệu của anh ta tràn ngập sự van xin hèn mọn.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh ta cúi mình cầu xin người khác đến mức này.
Ở đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ đến mức gần như không nghe thấy.
Trong tiếng cười đó, mang theo chút mỉa mai và chút thương hại.
“Lục Thừa Ngôn, anh quên là chúng ta đã ly hôn rồi sao.”
“Cuộc sống hiện tại của tôi rất tốt, rất vui vẻ.”
“Tôi không cần, và cũng không muốn dây dưa gì với anh thêm nữa.”
“Cơ hội sao? Tôi đã cho anh vô số cơ hội, là chính bản thân anh chưa từng trân trọng.”
“Còn chuyện bắt đầu lại?”
Cô dừng lại một chút, gằn rõ từng chữ rành rọt.
“Lục Thừa Ngôn, anh nghe cho rõ đây.”
“Con đường mà Tô Vãn Khanh tôi đã đi qua, sẽ không bao giờ đi lại lần thứ hai.”
“Người đã từng yêu, cũng sẽ không yêu lại lần thứ hai.”
“Đặc biệt là những kẻ cặn bã như anh.”
Nói xong, cô dập máy ngay lập tức.
Nghe tiếng “tút tút” báo bận, Lục Thừa Ngôn chỉ cảm thấy toàn bộ máu trong người như bị rút cạn ngay tức khắc.
Anh ta suy sụp ngã phịch xuống sàn nhà, mặc cho sự tuyệt vọng lạnh lẽo nuốt chửng lấy mình.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu.
Có những lỗi lầm một khi đã phạm phải, sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội để cứu vãn.
Có những người một khi đã bỏ lỡ, sẽ không bao giờ có thể tìm lại được nữa.
Sau khi bị Tô Vãn Khanh cúp máy không chút nể nang, Lục Thừa Ngôn đã suy sụp suốt một thời gian dài.
Anh ta không uống rượu nữa, cũng không tự buông thả bản thân nữa.
Anh ta chỉ nhốt mình trong công ty, vùi đầu vào công việc ngày đêm không nghỉ.
Anh ta muốn dùng cách này để làm tê liệt bản thân, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng.
Dưới cường độ làm việc điên cuồng của anh ta, doanh thu công ty tăng vọt, liên tiếp phá các kỷ lục trước đó.
Tất cả mọi người đều đồn thổi rằng Lục tổng đã quay lại thành vị kỳ tài kinh doanh quyết đoán, không gì không làm được như xưa.
Chỉ có bản thân anh ta biết, mình giờ đây chỉ là một cái xác không hồn.
Anh ta không còn theo dõi bất cứ tin tức gì về Tô Vãn Khanh nữa.
Không phải vì không muốn, mà là không dám.
Anh ta sợ mình sẽ không kìm được mà lại đi quấy rầy cuộc sống yên bình của cô.
Anh ta sợ mình lại làm ra chuyện khiến cô càng thêm chán ghét.
Yêu một người, có lẽ cách tốt nhất chính là thành toàn cho cô ấy, rồi lặng lẽ biến mất khỏi thế giới của cô ấy.
Anh ta bắt đầu xử lý đoạn quan hệ rối rắm chẳng thể cắt đứt dứt điểm với Lâm Y Y.
Anh ta hẹn gọi Lâm Y Y đến một quán cà phê.
Lâm Y Y trang điểm lộng lẫy, hớn hở đến chỗ hẹn.
Cô ta tưởng rằng Lục Thừa Ngôn đã nghĩ thông suốt, muốn nối lại tình xưa với mình.
“Thừa Ngôn, cuối cùng anh cũng chịu gặp em rồi, em nhớ anh lắm.”
Cô ta theo thói quen cũ đưa tay định khoác tay anh ta.
Nhưng lại bị Lục Thừa Ngôn lặng lẽ né đi.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Sắc mặt Lục Thừa Ngôn rất tĩnh lặng, thậm chí có phần lạnh lẽo.
Anh ta lấy từ trong cặp táp ra một tờ séc và một tập tài liệu, đẩy đến trước mặt Lâm Y Y.
“Đây là năm triệu tệ (khoảng hơn 17 tỷ VNĐ), coi như là tiền bồi thường cho em trong suốt những năm qua.”
“Đây là một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, cũng đã được sang tên cho em.”
“Từ nay về sau, chúng ta đừng liên lạc với nhau nữa.”
Nụ cười trên mặt Lâm Y Y lập tức cứng đờ.
Cô ta không dám tin vào tai mình.
“Thừa Ngôn, anh nói vậy là có ý gì? Anh muốn chia tay em sao?”
“Giữa chúng ta chưa bao giờ bắt đầu thì lấy đâu ra chia tay?”
Giọng điệu của Lục Thừa Ngôn lạnh nhạt như thể đang bàn bạc một vụ làm ăn.
“Lâm Y Y, chúng ta đều trưởng thành cả rồi, đừng sống trong mộng tưởng của quá khứ nữa.”
“Trước đây, là anh có lỗi với em, cũng là anh có lỗi với Vãn Khanh.”
“Bây giờ, anh không muốn có lỗi với bất kỳ ai nữa.”
Nước mắt Lâm Y Y tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.
“Là vì Tô Vãn Khanh phải không?”
Cô ta chất vấn với giọng điệu gần như mất trí.
“Cô ta không thèm anh nữa rồi, tại sao anh vẫn còn lưu luyến cô ta mãi thế?”
“Rốt cuộc em kém cô ta ở điểm nào?”
Lục Thừa Ngôn nhìn khuôn mặt đẫm lệ của cô ta, trong lòng lại không mảy may gợn sóng.
Trước đây, anh ta sợ nhất là thấy cô ta khóc.
Cô ta vừa khóc là anh ta lại mềm lòng.
Nhưng bây giờ, anh ta chỉ thấy phiền phức.
“Em chẳng có điểm nào sánh được với cô ấy cả.”
Anh ta lạnh lùng buông một câu, đứng dậy định rời đi.
“Trong lòng anh, không có ai sánh được với cô ấy cả.”
“Lục Thừa Ngôn!”
Chaporia
Bình Luận (0)