Đầu óc anh ta nổ tung, ngã nhào xuống ghế. Cửa văn phòng bị mở toang, mấy viên cảnh sát nghiêm nghị giơ thẻ ngành:

“Anh Kỷ, có người tố cáo anh trốn thuế, mời anh đi theo chúng tôi.”

Kỷ Hoài Lạc tái mét mặt mày. Cuối cùng anh ta cũng hiểu vì sao hôm đó tôi nói người cuối cùng khóc sẽ là anh ta.

Vụ trốn thuế của Kỷ Hoài Lạc bị xác thực, số tiền khổng lồ khiến anh ta bị tạm giam. Nhưng vài ngày sau, cảnh sát nói số tiền thuế đã được tôi nộp bù. Khi gặp tôi trước cổng trại giam, anh ta mừng rỡ chạy lại:

“Nhiễm Nhi, em quả nhiên vẫn còn yêu anh, không nỡ nhìn anh ngồi tù.”

“Anh biết rồi, hồi khởi nghiệp người đầu tư đứng sau là em, các dự án cũng là em gửi cho anh.”

“Anh xin lỗi, anh quá khốn nạn, anh không nên làm tổn thương em. Anh sẽ đi đòi lại ngọc từ Giang Doanh Huyên, chúng ta kết hôn nhé?”

Nhưng anh ta chưa kịp chạm vào tôi đã bị vệ sĩ chặn lại. Tôi nhìn anh ta đầy châm biếm:

“Kỷ Hoài Lạc, anh lấy quyền gì mà nghĩ tôi sẽ tiêu một xu cho loại vô ơn như anh?”

“Nhắc cho anh nhớ, số tiền thuế đó chính xác bằng số dư trong tài khoản bí mật của anh đấy.

Anh ta ngẩn ra, ngước nhìn tôi:

“Hóa ra là em làm, cũng đúng, ngoài em ra không ai có khả năng đó…”

“Nhiễm Nhi, dù em đâm sau lưng anh, nhưng anh biết đó chỉ là vì em đang giận.”

“Trong lòng em vẫn có anh, nếu không em sẽ không mủi lòng cứu anh ra, đúng không?”

“Giờ em xả giận rồi, chúng ta làm hòa nhé? Công ty anh không cần nữa, sau này anh làm rể nhà họ Lộ, chỉ cần em giúp anh trả nợ…”

Thật không hiểu sao mặt người đàn ông này lại dày đến thế. Tôi nhếch môi mỉa mai:

“Kỷ Hoài Lạc, anh còn biết nhục không?”

“Ngày xưa tôi nghĩ chỉ cần anh đối tốt với tôi, gia thế thấp một chút cũng không sao, tôi sẽ giúp anh từng bước leo lên đỉnh cao.”

“Bốn năm rất dài, tôi bỏ tiền, bỏ dự án, làm bảo mẫu cho anh. Nhưng bốn năm cũng rất ngắn, ngắn đến mức anh phản bội tôi nhanh như vậy.”

Vệ sĩ hộ tống tôi vào xe, trước khi đóng cửa, tôi lạnh lùng nhìn anh ta:

“Kỷ Hoài Lạc, tôi cứu anh ra không phải vì yêu, mà vì không muốn anh được yên ổn trong tù.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...