
Giới Thiệu
Sư phụ nói ta tư chất ngu độn như heo. Khổ tu mười năm, vẫn chỉ kẹt ở Luyện Khí kỳ.
Trong mắt các sư huynh, ta chẳng khác gì một phế vật.
Cho đến ngày… họ cần “tiên thể” của ta để cứu người mình đặt nơi đầu tim.
Đại sư huynh vì sư muội thầm thương, móc đi đôi mắt của ta.
Ta yếu ớt nói:
“Ta… cận thị tám trăm độ…”
Hắn nhíu mày:
“Đừng kiếm cớ.”
Hôm sau, sư muội kia đeo cặp kính dày như đáy chai, đứng trước sơn môn chửi ầm trời.
Nhị sư huynh vì “Bạch Nguyệt Quang” của hắn, trực tiếp kho / ét đi tiên cốt của ta.
Ta thều thào:
“Ta… thoát vị đĩa đệm thắt lưng…”
Hắn cười lạnh:
“Tu tiên mà cũng có bệnh phàm tục?”
Ba ngày sau, “Bạch Nguyệt Quang” của hắn co quắp trên giường, cong người như con tôm.
Tam sư huynh vì thanh mai trúc mã, hút sạch nội đan của ta.
Ta nhắm mắt:
“Đó là… sỏi thận…”
Hắn khinh miệt hừ một tiếng:
“Nói bậy.”
Chỉ một canh giờ sau, tiếng kêu thảm thiết vang khắp sơn môn.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)