Cuối cùng cũng không còn ai quản thúc tôi nữa

Cuối cùng cũng không còn ai quản thúc tôi nữa

Tác giả: zhihu

Hiện Đại
Bạn chưa đánh giá
6Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Tháng thứ bảy sau khi mẹ tôi gả cho một lão độc thân già trong làng, tôi chào đời đủ ngày đủ tháng.

Ở cái làng này, mẹ tôi bị coi là loại đàn bà hư hỏng, tiếng xấu vang xa.

Để nuôi tôi khôn lớn, mẹ chấp nhận để lão độc thân kia đẩy mình lên giường của những gã đàn ông già khác.

Mẹ đã dùng mọi cách, chịu bao cực khổ để tôi được đến trường.

Thế nhưng, tôi lại là một đứa trẻ hư hỏng: trốn học, đánh nhau, phá phách, không chuyện ác nào là không làm.

Đứa trẻ hàng xóm ném đá tôi, tôi đánh gãy chân nó.

Con trai cậu tôi chửi tôi là đồ con hoang, tôi đá gãy “cái quý giá” của nó.

Lão độc thân kia dám động tay động chân với tôi, tôi dùng gạch đập vỡ đầu lão.

Mỗi lần tôi gây họa, bị người ta tìm đến tận nhà, mẹ tôi lại quỳ trước mặt họ, dập đầu đến mức máu chảy ròng ròng để cầu xin họ tha cho tôi.

Dù bị đánh đến nửa sống nửa chết, mẹ vẫn ôm chặt tôi vào lòng, khóc lóc van nài:

“Thanh Thanh, mẹ xin con, sau này đừng động tay động chân nữa, được không?”

“Mẹ sợ… sau này mẹ không còn bảo vệ được con nữa…”

Tôi thấy mẹ phiền phức nên miễn cưỡng đồng ý, nói rằng sẽ không đánh người nữa.

Cho đến năm tôi 18 tuổi, nhà họ Giang – gia đình giàu nhất thành phố – phái người đến đón mẹ tôi đi.

Họ nói mẹ tôi là thiên kim thật sự bị bảo mẫu bế nhầm năm xưa.

Một tháng sau, mẹ được gửi trả về.

Nhìn thi thể mẹ – người không còn một miếng thịt nào lành lặn – tôi run rẩy vì phấn khích.

Mẹ chết rồi.

Cuối cùng cũng không còn ai quản thúc tôi nữa.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...