07
Ngày tháng vẫn phải tiếp tục trôi.
Việc kinh doanh của xưởng dệt ngày càng phát đạt, vân cẩm ta thêu được chọn vào cung, Thái hậu nương nương còn đặc biệt ban thưởng một đôi ngọc như ý.
Cha ta đi đâu cũng khoe: “Tay nghề của con gái ta, khắp Giang Nam này không tìm được người thứ hai.”
Ta chỉ mỉm cười.
Một buổi chiều, ta ngồi xe ngựa từ xưởng dệt về nhà.
Đi ngang qua bệnh xá ngoài thành, ta bảo phu xe dừng lại.
Tường vây rất cao, chỉ lộ ra một mái hiên xám xịt.
Trong viện truyền ra giọng nói khàn khàn của một nam nhân: “Niệm Niệm… nàng xem, trăng tròn rồi… ta đưa nàng về nhà… về nhà…”
Từng tiếng một, như dao cùn cứa vào thịt.
Ta buông rèm xe.
“Đi thôi.”
Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh.
Hai bên đường, nông dân đang gặt lúa muộn.
Một nhóm trẻ con chạy băng qua bờ ruộng, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
Ta tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn ngắm tất cả.
Còn sống thật tốt.
Bất kể đã trải qua chuyện gì, có thể sống, có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai, đã là điều tuyệt vời nhất.
Một buổi chiều, khi ta chuẩn bị đóng cửa xưởng thêu, một nam tử trẻ tuổi bước vào.
Hắn mặc trường sam vải xanh, lông mày thanh tú, tay xách hai sấp lụa.
“Thẩm nương tử, tại hạ là Chu Minh Viễn, chi nhánh nhà họ Chu ở phía đông thành. Hai sấp lụa này là hàng mới vận chuyển từ phương nam tới, muốn mời cô xem xem có thể thêu thêm vài họa tiết lên không.”
Chu Minh Viễn.
Ta biết người này. Là tiểu thúc bên chồng của Thẩm Vân, mở một hiệu sách ở phía nam thành, nghe nói nhân phẩm đoan chính, đến nay vẫn chưa cưới vợ.
Ta nhận lấy lụa xem qua, chất liệu rất tốt, là loại tố lăng thượng hạng.
“Được. Chu công tử muốn thêu họa tiết gì?”
“Không cầu kỳ, cô cứ tùy ý thêu là được.” Hắn mỉm cười, “Tay nghề của Thẩm nương tử, cả thành này ai mà không biết?”
Ta không nói nhiều, thu lụa lại, hẹn nửa tháng sau quay lại lấy.
Hắn đi rồi, A Đàn ghé sát lại, cười hì hì nói: “Tiểu thư, ánh mắt vị Chu công tử này nhìn người không bình thường.”
“Không bình thường chỗ nào?”
“Giống như là có ý tứ.”
Ta bình thản đáp: “Đừng nói lung tung.”
Lại một ngày bình thường, ta ngồi trong phòng thêu, vẽ họa tiết lên một tấm vân cẩm mới đến.
Xuân Hạnh chạy vào: “Phu nhân, biểu tiểu thư đến.”
Thẩm Vân phong phanh bước vào, tay cầm một chiếc hộp gấm.
“Hành nhi, muội đoán xem tỷ mang gì cho muội nào?”
“Gì vậy?”
Tỷ ấy mở hộp, bên trong là một chiếc gương đồng nhỏ.
Sắc mặt ta biến đổi.
“Đừng sợ, đừng sợ!” Thẩm Vân vội nói, “Đây là gương do Thanh Hư đạo trưởng đặc biệt khai quang, dùng để hộ thân, không phải tà vật. Ông ấy nói trước đây muội bị kính linh làm tổn thương, cần một chiếc chính dương chi kính để trấn trạch.”
Ta nhận lấy xem, mặt gương sáng bóng, tỏa ra ánh kim nhạt, chạm vào thấy ấm áp, không lạnh lẽo như chiếc cổ kính kia.
“Đa tạ tỷ.”
“Tạ cái gì chứ.” Thẩm Vân ngồi xuống, “Đúng rồi, tên Huyền Trần đạo nhân kia bị phán lưu đày ba ngàn dặm, nghe nói đi được nửa đường thì bệnh chết.”
“Còn Lục Vân Khởi?”
“Vẫn bị nhốt ở bệnh xá. Mấy hôm trước tỷ đến thăm, hắn đã hoàn toàn không còn nhận ra ai, ôm chiếc gương vỡ, nước dãi chảy đầy ngực.”
Ta im lặng một lát.
“Nhà hắn còn ai không?”
“Hết rồi. Lục gia sớm đã bại sạch. Cha mẹ hắn chết từ mấy năm trước, đến cả người nhặt xác cũng không có.”
“Vậy… cứ để người ở bệnh xá chăm sóc đi. Đừng để hắn chết đói.”
Thẩm Vân nhìn ta: “muội vẫn mủi lòng sao?”
“Không phải mủi lòng.” Ta lắc đầu, “Mà là không muốn trên tay dính thêm bất cứ thứ gì liên quan đến kẻ đó. Để hắn sống, sống trong điên loạn, chính là báo ứng tốt nhất.”
Thẩm Vân thở dài: “Cũng đúng.”
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng rao.
Là những tiểu thương bán hạt dẻ rang đường.
“Xuân Hạnh, đi mua hai gói hạt dẻ về đây.” Ta lấy ra mấy đồng tiền đưa cho cô bé.
“Tuân lệnh!”
Xuân Hạnh hăng hái chạy ra ngoài.
Thẩm Vân cười nói: “muội vẫn thích ăn đồ ngọt như vậy.”
“Ngày tháng đắng cay, phải ăn chút đồ ngọt mới chịu được.”
Thẩm Vân thu nụ cười, nghiêm túc nhìn ta: “Hành nhi, muội thực sự buông bỏ rồi chứ?”
Ta cầm kim thêu, bắt đầu đi những đường chỉ trên vân cẩm.
Mũi kim xuyên qua lụa, phát ra tiếng “xẹt xẹt” khe khẽ.
“Buông hay không, ngày tháng vẫn phải trôi. muội không muốn tiêu tốn cả đời để hận một kẻ. Hắn có báo ứng của hắn, muội có cuộc đời của muội .”
“Vậy… muội còn định gả cho ai không?”
Ta lắc đầu.
“Không gả nữa. muội canh giữ xưởng dệt, làm những công việc thêu thùa này, thế là đủ rồi.”
Thẩm Vân há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu.
Ánh nắng buổi chiều nghiêng nghiêng chiếu qua khung cửa, rơi trên giá thêu, khiến con phượng hoàng sắp hoàn thành tỏa ra ánh kim rực rỡ.
Ta cúi đầu, tỉ mỉ thêu từng mũi kim.
Mắt phượng hoàng phải dùng sợi chỉ đen, phải thêu sao cho thật sáng, thật có thần.
Giống như một người đang sống vậy.
Mắt sáng rồi, lòng cũng sẽ sáng.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cười của trẻ nhỏ, tiếng rao của tiểu thương, và tiếng chuông chùa từ xa vọng lại.
Còn sống thật tốt.
Sống một đời sạch sẽ, lại càng tốt hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)