
Giới Thiệu
Từ bé, tôi đã sống như “người giúp việc” trong nhà. Tôi giúp anh trai, giúp chị dâu, rồi cùng họ nuôi lớn ba đứa con.
Đến năm hai mươi tám tuổi, tôi bị chẩn đoán u/ n/ g thư dạ dày giai đoạn cuối.
Mẹ tới thăm tôi. Câu đầu tiên bà hỏi là:
“Con đi rồi, con của anh con ai trông?”
Chị dâu đứng bên cạnh cũng chỉ biết thở dài:
“Đứa lớn nhà chị còn chưa lên cấp hai, sau này ai kèm tụi nhỏ học? Em không thể cố sống đến lúc tụi nó thi đại học sao?”
Ngày tôi ch /ế/ t, cả nhà đang bận làm tiệc đầy tháng cho đứa con thứ tư của anh chị. Không một ai để ý tôi đã tắt thở từ lúc nào.
Rồi tôi mở mắt lần nữa.
Tôi quay về đúng ngày điền nguyện vọng đại học.
Mẹ bưng cho tôi một ly sữa, cười rất tươi:
“Đình Đình, con cứ đăng ký trường sư phạm trong thành phố là được. Gần nhà, cuối tuần còn về trông con giúp.”
Tôi nhìn gương mặt bà, khẽ cười.
“Vâng, mẹ, con nghe mẹ.”
Mẹ vừa bước ra khỏi phòng, tôi lập tức đổi nguyện vọng sang một trường cách nhà hai nghìn cây số.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)