Tòa án tuyên bố chúng tôi ly hôn, An An do tôi nuôi dưỡng, Chu Lập hàng tháng chi trả phí cấp dưỡng cho đến khi con bé đủ tuổi thành niên.

Căn Penthouse view sông, phán quyết thuộc sở hữu cá nhân tôi.

Tiền tiết kiệm, xe cộ và các tài sản khác có thể tra cứu được dưới tên Chu Lập, sau khi trừ đi phần phải hoàn trả do lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt công quỹ và lừa đảo, phần còn lại được phân chia theo quy định pháp luật. Nhưng vì hắn liên quan đến nhiều tội phạm hình sự, phần này rất có khả năng sẽ dùng để bồi thường cho công ty và nạn nhân.

Nói đơn giản, từ cuộc hôn nhân này, hắn gần như ra đi tay trắng.

Tôi đứng trước cổng tòa án, tay nắm chặt bản án, mép giấy hơi cấn vào tay.

Gió thu thổi từ hành lang tới, mang theo chút lạnh lẽo.

“Chúc mừng.” Luật sư Châu bước đến, “Ít nhất, trên phương diện pháp lý, cô đã hoàn toàn rút chân khỏi mối quan hệ này rồi.”

“Cảm ơn anh.”

“Tiếp theo là bên vụ án hình sự.” Anh ấy nói, “Cô không cần quá lo lắng, chúng tôi sẽ phối hợp toàn diện với cảnh sát, những gì cần cung cấp đều đã cung cấp đầy đủ.”

Tôi gật đầu.

“Có chuyện này tôi phải nhắc nhở cô.” Anh ấy dừng một chút, “Bên phía mẹ và em gái của Chu Lập, rất có khả năng sẽ không cam tâm. Bọn họ đã tìm gặp tôi mấy lần, muốn tìm hiểu tiến độ vụ án, nhưng đã bị tôi từ chối khéo.”

“Bọn họ muốn làm gì?”

“Muốn tìm cách gỡ tội cho Chu Lập.” Anh nhún vai, “Nhưng cô không cần tiếp xúc với họ, mọi việc cứ để chúng tôi và cảnh sát lo.”

Tôi chợt nhớ đến một buổi chiều chạng vạng rất lâu về trước.

Lúc đó mẹ chồng đứng trước mặt tôi, lẽ thẳng khí hùng nói, “Từng đồng cô tiêu, đều là do con trai tôi kiếm được.”

Bây giờ nghĩ lại, câu nói đó nực cười đến mức nào.

Rời khỏi tòa án, tôi không đi thẳng về nhà mà đến trường tiểu học.

An An tan học lúc 4 giờ chiều, tôi đợi con bé trước cổng trường.

Con bé vác cặp nhảy chân sáo ra ngoài, nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng rực.

“Mẹ!”

Con bé nhào vào lòng tôi, tôi ôm con thật chặt.

“Sao hôm nay mẹ lại đến đón con?” Con bé ngẩng mặt lên, “Không phải nói bà ngoại sẽ đến đón sao?”

Tôi khựng lại một giây, mới nhớ ra hôm qua lúc gọi điện cho mẹ tôi, bà nói hôm nay muốn đón An An về nhà bà ngủ một đêm.

Nhưng sau đó, vì phải ra tòa, tôi đã quên mất chuyện này.

“Hôm nay bà ngoại có việc bận.” Tôi xoa đầu con bé, “Nên mẹ đến đón.”

“Vậy con có được không qua nhà bà ngoại không?” Con bé lí nhí, “Con muốn ngủ với mẹ.”

Tim tôi mềm nhũn.

“Được.” Tôi cười, “Hôm nay hai mẹ con mình ngủ chung.”

Trên đường về nhà, An An liên tục kể chuyện ở trường, kể con bé vẽ một bức tranh được cô giáo khen, kể giờ thể dục chạy ba vòng sân không bị rớt lại, kể trong lớp có một bạn nam hay giật cục tẩy của con bé làm con bé rất tức giận.

Tôi vừa nghe, vừa tranh thủ lúc dừng đèn đỏ nhìn trộm góc nghiêng của con.

Con bé càng lớn càng giống tôi, nhưng trong đôi mắt vẫn còn vài phần bóng dáng của Chu Lập.

Từng có lúc điều đó làm tôi vô cùng mâu thuẫn.

Bây giờ, tôi chỉ hy vọng, chút bóng dáng này sẽ phai nhạt dần theo thời gian.

Buổi tối trước khi đi ngủ, con bé đột nhiên hỏi tôi.

“Mẹ, có phải bố sẽ lâu thật lâu không về nữa phải không?”

Tôi khựng lại vài giây.

“Ai nói với con thế?”

“Trưa nay, cô giáo gọi con lên văn phòng.” Con bé cúi đầu, “Bảo là sau này nếu có chuyện gì liên quan đến bố, đừng kể nhiều với các bạn, còn hỏi con có suy nghĩ gì không.”

Lòng tôi chùng xuống.

“Thế con trả lời sao?”

“Con bảo là, con hy vọng bố mau về, đừng chọc giận mẹ nữa.” Con bé ngước mắt nhìn tôi, “Mẹ, con nói sai rồi hả mẹ?”

“Không.” Tôi ôm con vào lòng, “Con nói đúng lắm.”

Con bé vùi mặt vào ngực tôi, bàn tay bé xíu nắm chặt lấy vạt áo ngủ của tôi.

“Nhưng mẹ ơi, có phải bố đã làm chuyện rất xấu rất xấu không?”

Tôi nhắm chặt mắt.

Thế giới của trẻ thơ rất đơn giản, chỉ có người tốt và kẻ xấu, không có những vùng xám phức tạp.

Tôi không thể dùng sự phức tạp của người lớn để lừa gạt con bé, nhưng cũng không thể gieo rắc quá nhiều bóng đen vào lòng con.

“Bố đã làm sai một vài chuyện.” Tôi từ tốn nói, “Những chuyện sai trái này sẽ làm tổn thương người khác, vì vậy bố phải đến một nơi, để sửa chữa lỗi lầm.”

“Giống như bị phạt úp mặt vào tường ở trường hả mẹ?”

“Gần giống vậy.” Tôi mỉm cười, “Chỉ là phạt lâu hơn một chút.”

“Thế bố có về nữa không?”

“Có.” Tôi nói, “Đợi khi nào bố thực sự biết sai, thực sự sửa đổi rồi, bố có thể về.”

An An suy nghĩ một lát.

“Thế con đợi lớn thêm một chút nữa mới gặp bố.” Con bé thì thầm, “Khi con lớn lên, con sẽ không còn sợ nữa.”

Sống mũi tôi cay xè.

“Được.”

Con bé lại hỏi, “Vậy sau này, nhà mình chỉ còn lại hai mẹ con thôi ạ?”

“Còn có ông bà ngoại, còn có rất nhiều người quan tâm đến chúng ta.

” Tôi vuốt ve mái tóc con, “Con đừng sợ.”

Con bé gật đầu, dường như cuối cùng cũng an tâm, kéo chăn lên cao một chút, chui gọn vào lòng tôi, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Tôi nằm trên giường, nghe tiếng thở đều đặn của con, nhưng không sao nhắm mắt lại được.

Những năm qua, tôi luôn mải miết chạy, chạy đến một gia đình và một tương lai có vẻ ổn định, kết quả là ở một ngã rẽ nào đó, mới chợt nhận ra phía trước là vực thẳm.

May mắn thay, trước khi rơi xuống, tôi đã kịp thời bám lấy bờ vực.

Về sau, mọi chuyện diễn biến nhanh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Vụ án của Chu Lập và Lâm Duyệt, sau khi bị báo chí phanh phui đã tạo ra một cơn chấn động không nhỏ.

“Người vợ thu nhập 180 ngàn tự mua nhà trước hôn nhân, người chồng lại cấu kết cùng cô em vợ tẩu tán tài sản, suýt hại chết bố vợ.”

Tiêu đề tin tức giật gân, nhưng lại không ngoa chút nào.

Phần bình luận đầy rẫy những lời mắng chửi.

Có người mắng Chu Lập lòng lang dạ sói, có người chửi Lâm Duyệt rắn độc hại người, cũng có người mắng tôi “quá ngốc”, “quá dễ dãi”, nói nếu là họ, họ đã sớm không đưa một đồng nào cho nhà đẻ, sớm đã để gã chồng ra đi tay trắng.

Tôi không bận tâm đọc quá nhiều.

Những con chữ lạnh lùng này, đã không thể làm tôi tổn thương nữa.

Ngược lại, có vài bức thư điện tử nặc danh để lại ấn tượng rất sâu sắc trong tôi.

“Tôi cũng là một cô con gái có thu nhập hàng tháng vài vạn, trên có già dưới có trẻ.” Một người viết, “Đọc câu chuyện của chị, tôi như thấy chính mình. Chúng ta liều mạng kiếm tiền, nghĩ rằng có thể đổi lấy cảm giác an toàn, kết quả lại trở thành cái ‘máy rút tiền’ trong mắt mọi người. Cảm ơn chị đã dũng cảm đứng lên, để chúng tôi biết rằng, không phải chúng ta không đủ tốt, mà là có những kẻ quá tham lam.”

“Trước đây tôi luôn nghĩ, bỏ thêm một chút cho nhà đẻ và nhà chồng cũng chẳng sao, dù sao tôi cũng có khả năng.” Một bức thư khác viết, “Bây giờ mới nhận ra, ranh giới quan trọng đến nhường nào.”

Tôi ngồi trước bàn làm việc, đọc từng bức thư một, nơi luôn căng cứng trong lòng, từ từ nới lỏng ra đôi chút.

Bên phía tập đoàn Viễn Dương lại vô cùng khoan dung với chuyện của tôi.

Chủ tịch đặc biệt gọi tôi vào văn phòng nói chuyện.

“Giám đốc Lâm, dạo này gia đình cô xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu cần nghỉ ngơi một thời gian, cô cứ đề xuất.” Giọng ông điềm tĩnh, “Công ty có thể giữ chỗ cho cô.”

“Cảm ơn chủ tịch.” Tôi đáp, “Nhưng với tôi công việc lại mang đến sự ổn định. Tôi muốn tiếp tục đi làm.”

Ông gật đầu, “Tôi tin cô.”

Trong cơn bão táp này, ít nhất vẫn còn một nơi chốn là an bình.

Ngày bố xuất viện, nắng rất đẹp.

Tôi lái xe đến đón ông, suốt chặng đường ông ngồi ghế phụ, tay ôm chiếc mũ cũ đã đội hơn chục năm, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Bố, bố đang nghĩ gì thế?” Tôi hỏi.

“Đang nhớ lại hồi con còn nhỏ.” Ông cười, “Lúc đó con cũng ngồi chỗ này, lúc nào cũng dán mặt vào kính cửa sổ.”

Tôi cũng bật cười.

“Khi đó bố còn nghĩ, sau này con sẽ tìm một người đàn ông hiền lành chất phác, sống một cuộc đời bình yên.” Bố nói, “Không ngờ, con lại vướng vào một chuyện rắc rối thế này.”

“Sau này sẽ không thế nữa.” Tôi nói, “Sau này, con sẽ tự mình chọn lựa.”

Trên đường về, chúng tôi tạt qua chợ thức ăn.

Bố tôi vừa vào chợ là tươi tỉnh hẳn, đứng lựa cá cả nửa ngày, rồi lại mặc cả trả giá với người bán rau, như thể đột nhiên quay lại thời còn trẻ.

Về đến căn Penthouse ven sông nơi tôi và An An đang sống, ông đứng trong phòng khách, nhìn quanh một lượt, rồi thở dài.

“Căn nhà này tốt thật.” Ông nói, “Hứng sáng tốt, phong cảnh cũng đẹp.”

“Sau này bố và mẹ thích đến ở bao lâu thì ở.” Tôi đáp, “Nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Không được coi con là máy rút tiền nữa.” Tôi nhìn ông, “Ai nợ tiền thì người đó tự trả, ai làm sai thì tự đi mà sửa. Con còn phải lo nuôi con gái con và tuổi già của bố mẹ, chứ không phải đi dọn đống rác của tất cả họ hàng bạn bè.”

Bố tôi sửng sốt một chút, sau đó cười rộ lên.

“Được.” Ông gật đầu, “Bố đảm bảo, sẽ không bao giờ để mẹ con lấy danh nghĩa ‘chị gái’ ra để bắt chép con nữa.”

Nhắc đến mẹ tôi, lòng tôi có chút phức tạp.

Kể từ lần bà chửi tôi không chịu cứu em trai trong điện thoại, chúng tôi rất ít liên lạc.

Thỉnh thoảng bà gửi cho tôi vài tin nhắn, hỏi thăm tình hình của bố tôi, đôi khi cũng nhắc đến An An, giọng điệu pha lẫn sự oán trách và uất ức.

“Bên chỗ em trai con dạo này khó khăn lắm.” Có lần bà gửi một tin nhắn đến, “Con làm chị, chẳng lẽ không xót một chút nào sao?”

Tôi không trả lời.

Không phải tôi không xót xa.

Mà là tôi cuối cùng cũng hiểu ra, xót xa không thể dùng “tiền” để bộc lộ.

Sau đó, viện phí của bố tôi đều do một mình tôi lo liệu, em trai tôi không bỏ ra một đồng nào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...