Hoa Nở Sau Mưa/Chương 11C. 11
20px

Tôi nghe chính mình nói ra.

“Lâm Triệt… em đồng ý.”

17

Đám cưới của tôi và Lâm Triệt được tổ chức vô cùng giản dị.

Chỉ mời vài người bạn thân thiết nhất.

Không có sân khấu xa hoa, không có đèn flash của truyền thông.

Chỉ có những lời chúc phúc chân thành nhất.

Trong lễ cưới, tôi mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay anh, từng bước tiến đến trước mặt vị mục sư.

Tôi nhìn thấy nụ cười dịu dàng trong mắt anh.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới.

Tôi nghĩ… đó chính là chương cuối của đời mình.

Một cuộc đời từng trải qua đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn tìm được nơi để trở về.

Nhưng cuộc sống… luôn chứa đầy bất ngờ.

Năm thứ hai sau khi kết hôn, tôi mang thai.

Khi ảnh siêu âm hiện lên túi thai bé xíu ấy, cảm xúc trong tôi hỗn loạn.

Có vui mừng, có mong chờ… nhưng nhiều hơn hết là sợ hãi.

Tôi sợ.

Sợ lịch sử lặp lại.

Sợ rằng… mình không bảo vệ được đứa bé này.

Ký ức tăm tối từng bị chôn sâu, như cơn ác mộng, lại tràn về.

Tôi bắt đầu mất ngủ, lo lắng, thậm chí né tránh cả Lâm Triệt.

Anh nhận ra sự bất thường trong tôi.

Anh gác lại toàn bộ công việc, 24 giờ ở bên cạnh.

Anh đưa tôi đến gặp bác sĩ tâm lý, đi khám thai cùng tôi, kể chuyện cười cho tôi nghe, nghĩ đủ cách nấu những món tôi thích.

Anh dùng tình yêu và sự kiên nhẫn, từng chút một, xua tan bóng tối trong tôi.

“Tô Minh Tinh,” anh ôm tôi, giọng dịu dàng,

“đừng sợ, có anh đây. Lần này, anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em và con.”

Có anh bên cạnh, tôi dần thoát khỏi bóng tối.

Tôi bắt đầu mong đợi sự xuất hiện của sinh linh nhỏ bé ấy.

Tôi làm phòng trẻ em, mua rất nhiều quần áo và đồ chơi xinh xắn.

Tôi muốn dành cho con… những điều tốt đẹp nhất trên đời.

Thai kỳ diễn ra thuận lợi.

Mười tháng sau, tôi sinh một bé trai khỏe mạnh.

Khi y tá đưa con đến trước mặt tôi, nhìn gương mặt nhăn nheo nhỏ xíu ấy, nước mắt tôi lập tức trào ra.

Đó là con tôi.

Con của tôi và Lâm Triệt.

Tôi khẽ hôn lên trán con.

“Chào mừng con đến với thế giới này.

18

Sự xuất hiện của con đem đến cho cuộc sống của chúng tôi vô vàn niềm vui.

Thằng bé rất giống Lâm Triệt — đặc biệt là đôi mắt, trong sáng như sao trời.

Chúng tôi đặt tên cho con là Lâm Niệm Tinh.

Niệm Tinh — nhớ về vì sao.

Vừa để tưởng nhớ quá khứ của tôi… vừa để gửi gắm kỳ vọng vào tương lai của con.

Tôi trở thành một “mẹ nghiện con” chính hiệu.

Ngày nào tôi cũng vui nhất là được ở bên con, nhìn con cười, nhìn con nghịch, nhìn con lớn lên từng ngày.

Tôi nghĩ cuộc sống của mình sẽ cứ thế, bình yên và hạnh phúc trôi đi.

Cho đến ngày đó—

Tôi bế Niệm Tinh đi dạo công viên… và gặp một vị khách không mời.

Mẹ của Cố Ngôn Thâm.

Mấy năm không gặp, bà già đi rất nhiều.

Tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn.

Thấy tôi, bà sững một lúc.

Ngay sau đó, ánh mắt bà rơi xuống đứa bé trong vòng tay tôi.

Đôi mắt bà lập tức sáng lên.

“Đây… đây là con của cô sao?”

Bà run rẩy hỏi.

Tôi theo phản xạ ôm chặt Niệm Tinh hơn, cảnh giác nhìn bà.

“Cố phu nhân, giữa chúng ta không còn liên quan gì nữa.”

“Tôi biết, tôi biết…”

Bà xoắn tay, đứng không yên, “tôi… tôi không đến gây chuyện. Tôi chỉ… chỉ muốn nhìn một chút…”

Ánh mắt bà chưa từng rời khỏi Niệm Tinh.

Trong đó có khát vọng, có đau lòng… và thoáng chút hối hận.

“Thằng bé đẹp quá…”

Bà thì thào, “nhìn giống Ngôn Thâm lúc nhỏ… giống lắm…”

Trong lòng tôi dâng lên một trận chán ghét.

“Nó mang họ Lâm.”

Tôi lạnh giọng.

“Nó là con của tôi và chồng tôi.

Không liên quan gì đến nhà họ Cố.”

Lời tôi như gáo nước lạnh dập tắt ánh sáng trong mắt bà.

Biểu cảm trên gương mặt bà trở nên khó coi.

“Tôi… tôi biết.”

Bà cúi đầu, giọng nghẹn ngào,

“Tôi biết mình có lỗi với cô. Tôi già rồi, sống không còn bao lâu… Tôi chỉ muốn… trước khi c/h/ế/t… nhìn cô một chút… nhìn đứa nhỏ một chút…”

“Tôi cầu xin cô… cho tôi ôm nó một lần thôi… chỉ một lần…”

Bà đưa đôi tay gầy guộc ra, ánh mắt đầy van xin.

Tôi nhìn bà, trong lòng không hề dao động.

Ôm con tôi?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...