Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, thở hổn hển bước những bước khó khăn rời khỏi phòng.
Tôi tìm thấy trụ trì, giọng run rẩy nói với ông: “Trụ trì, nó đến rồi!”
Trụ trì bình tĩnh như không, gật đầu, vuốt ve một chú mèo vàng đang ngồi xổm trên đùi mình.
Chú mèo phát ra tiếng kêu gừ gừ thoải mái, không ngừng dụi đầu vào tay trụ trì.
Sau đó, trụ trì dặn người khác đưa con mèo đi nơi khác.
Vì mèo có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy, không thể để nó bị dọa sợ.
Trụ trì bình thản: “Đưa ta đi, ta cũng tò mò, rốt cuộc là thứ gì có thể khiến Quan Âm sợ đến mức gãy tay cầu sinh.”
Đến phòng, Tiểu Thảo vẫn quỳ dưới đất không nhúc nhích.
Trụ trì lấy ra lá bưởi đã được hơ qua lửa, vỗ nhẹ lên mắt mình, sau đó mở mắt ra.
Sau đó cứng đờ tại chỗ.
Tôi tò mò: “Trụ trì, có đáng sợ không?”
Trụ trì bấm tay giải trừ âm dương nhãn, xoay người rời đi: “Thấy rồi, không đáng sợ.”
“Trụ trì, ông đi đâu vậy?”
Nhưng tôi nhìn rõ ràng khi ông đi bộ, tay chân đều cùng một bên, tay run đến mức có thể dùng làm súng massage luôn rồi.
“Đột nhiên muốn đi vệ sinh.”
10
Tôi cũng bắt chước làm theo, nhặt chiếc lá bưởi đó vẩy vẩy lên mắt mình.
Dù sao tôi không tiêu số tiền đó, nó không tìm đến tôi.
Giây tiếp theo, tôi cũng cứng đờ tại chỗ, vì tôi nhìn thấy nó đứng trước mặt Tiểu Thảo.
Mười mấy cánh tay chống trên trần nhà, cúi người buông thõng đầu nhìn Tiểu Thảo.
Hình dáng khổng lồ gần như đã lấp đầy cả căn phòng, trước mặt tôi cũng có một cánh tay.
Tiểu Thảo nhắm mắt thì thầm: “Cầu xin ngươi đừng giết ta, đừng giết ta…”
Khuôn mặt nó vô cùng hiền hòa, quả thực y hệt bức tượng Quan Âm đang ngồi trên cao trong chùa.
Nhưng nửa thân dưới của nó phanh thây xẻ thịt, nội tạng chảy ra đều mọc ra những cánh tay dị dạng, từng chút từng chút một nhung nhúc.
Đây chỉ là sự kinh dị về ngoại hình, nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng nhất, chính là thứ mà vô số tay chân trên người nó đang cầm.
Đó là từng cái đầu người vặn vẹo.
Cả căn phòng bị nó lấp đầy, nhưng trên mặt nó vẫn giữ vẻ nhân từ, như thể sự vặn vẹo trên cơ thể chẳng liên quan chút gì đến nó.
Một cánh tay vươn đến trước mặt Tiểu Thảo, cô ấy cảm thấy trán mình bị cọ cọ, không nhịn được mở mắt ra.
Đối diện với cô ấy là ánh mắt của Kiều Phi Phi.
Khuôn mặt Kiều Phi Phi vặn vẹo dữ tợn, lưỡi thè ra rất dài.
“Á á á á á!” Tiểu Thảo nhanh chóng bò dậy muốn trốn thoát khỏi nơi này, thế nhưng lại thấy tay chân mình hoàn toàn không nghe lời, mềm nhũn như một vũng nước.
“Á á á á á cứu tớ với cứu tớ với! Hứa Gia! Trụ trì! Cứu tớ với á á á á á!”
Giây tiếp theo, cơ thể Tiểu Thảo vỡ ra từng mảnh, như một quả bóng bị nổ, văng tung tóe vào các góc trong phòng.
Tôi run rẩy tay, cầm lá bưởi vỗ vỗ lên mắt, nó liền biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Tay chân tôi lạnh toát.
『Quan Âm』 kia biến mất, trong phòng chỉ còn lại những đống thịt vụn vỡ nát.
Đêm đó, tôi và trụ trì trốn trong đại sảnh của ngôi chùa, cả đêm không ngủ.
Trụ trì lại chủ trì nghi lễ, cho tôi một bức tượng Quan Âm mới.
Tôi nhìn bức tượng Quan Âm trắng nõn không tì vết trên tay mình, nhưng lại luôn liên tưởng đến 『Quan Âm』 ngày hôm đó.
“Trụ trì, tại sao, con quái vật đó lại trông giống Quan Âm?”
Ông thở dài, ngồi trên mặt đất: “Con có biết không? Rất lâu về trước, Quan Âm quả thực chỉ có một loại.”
“Nhưng vì một phần Quan Âm coi thường niềm tin của con người, tìm được phương pháp nâng cao sức mạnh nhanh hơn, đó chính là ăn thịt người, hút hồn người.”
“Quan Âm chính phái lấy niềm tin của nhân loại làm nguồn sức mạnh, đương nhiên không đồng ý với loại tà môn ma đạo này. Hai loại Quan Âm không đội trời chung, tranh chấp nhiều năm. Cuối cùng, Tà Quan Âm thua, trốn xuống tận cùng của tầng địa ngục thứ mười tám, cũng chính là tầng mười chín, không bao giờ xuất hiện nữa.”
“Nhưng vì thời đại phát triển, ngày càng có nhiều người không tin vào sự tồn tại của thần linh, thần lực của Quan Âm cũng dần suy yếu, sự trấn áp đối với Tà Quan Âm không còn mạnh mẽ như trước.”
“Không thể trấn áp, chỉ có thể cảnh báo con người chớ có đụng vào.”
Tôi lại hỏi: “Trụ trì, thực ra con còn một vấn đề nữa, tại sao dùng tiền của tờ vé số đó lại bị Tà Quan Âm tìm đến? Điều này có liên quan gì đến nó không?”
Trụ trì nhìn tượng Quan Âm đang ngồi trang nghiêm trên cao, thở dài.
“Tờ vé số này, vốn dĩ không phải nhân quả mà các con có thể tiếp xúc.”
“Không phải nhân của con, nhưng lại vì con mà kết quả, cho nên Quan Âm mới nhắc nhở con, số tiền này không được lấy.”
“Lấy đi cơ duyên vốn không thuộc về mình, liền sẽ bị Tà Quan Âm nhìn trúng, coi như dưỡng chất để ăn thịt. Sở dĩ cho mỗi người các con mang theo một bức tượng Quan Âm nhỏ, chính là để các con đừng chạm vào cơ duyên không thuộc về mình.”
Tôi gãi gãi đầu, cảm thấy hơi mơ hồ.
“Trụ trì, vậy tại sao tượng Quan Âm này, chỉ có người trong thôn chúng ta mới có vậy?”
Một chú mèo dẫm qua đôi giày của trụ trì, để lại một dấu chân xám xịt.
Trụ trì hỏi tôi: “Con có biết tại sao thôn chúng ta không cho phép địa táng không?”
Tôi lắc đầu: “Không biết.”
Trụ trì cười: “Vì, tầng mười chín địa ngục, ngay ở dưới thôn chúng ta.”
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)