
Giới Thiệu
Năm thứ ba sau khi “xuyên không”, tôi phát hiện trong sân viện có một chiếc trực thăng.
Hà Minh Chi nhìn cái chân qu/ è của tôi, rốt cuộc cũng không giả vờ nữa.
“Ba năm trước, cô không chấp nhận việc tôi cưới Tư Uyển, còn tình nguyện làm tình nhân.”
“Chúng tôi đành dựng chuyện ‘xuyên không’, nh/ ốt cô ở đây. Ba năm làm n/ ô t/ ỳ, làm t/ iện th/ iếp, cô cũng coi như học được hai chữ biết điều.”
Tôi không dám tin.
Quản gia đứng cạnh bỗng xé lớp mặt nạ d/ a ng/ ười xuống. Gương mặt lộ ra quen đến mức khiến tim tôi ngừng đập.
Là em trai tôi, Lương Tinh Hà.
“Chị, chị Uyển đã mẹ tròn con vuông. Chị có thể về rồi.”
“Anh Bạc Diễn, kế này của anh đúng là kín kẽ.”
Tôi quay đầu thật chậm.
Vị lang trung trong phủ đang nhìn tôi cười.
“Em không nhận nhầm đâu. Tôi đúng là Giang Bạc Diễn, thanh mai trúc mã của em.”
“Chỉ là sợ em b/ ắt n/ ạt Tư Uyển, nên mới bày ra cục diện này.”
Ba năm bị ép “xuyên không”.
Bị đ/ ánh đ/ ập, bị m/ ua b/ án, bị người xa lạ ch/ à đ/ ạp. Cuối cùng bị Hà Minh Chi mua về làm n/ ô, làm th/ iếp.
Hai chân t/ àn ph/ ế. Một mắt m/ ù l/ òa.
Từ chỗ ngày đêm khóc đòi về nhà, đến lúc này chỉ còn biết sống tê liệt, thấp hèn.
Hóa ra, tôi chưa từng xuyên không.
Tôi sụp đổ hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc trước khi t/ ự s/ át, trước mắt tôi hiện ra một dòng chữ quỷ dị:
【Chúc mừng nữ chính ngược văn thức tỉnh, đếm ngược chuyển sinh thành người: hai ngày.】
【48:00:00】
【47:59:59】
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)