20px

Đừng đồng ý anh ấy.

Mày chỉ là nữ phụ độc ác, nên tránh xa nam nữ chính ra một chút.

Một giọng nói khác phản bác.

Bao nhiêu năm nay, mày chưa từng buông được Chu Tích, không phải sao?

Nhân cơ hội này nói lời từ biệt với anh.

Cũng có thể lấy được quyền nuôi dưỡng Chu Tụng An.

Im lặng một lúc.

Tôi nghe thấy chính mình khẽ khàng nói một tiếng “được”.

Chu Tụng An dẫn tôi trở về biệt thự.

Nhóc con hớn hở dẫn tôi đi tham quan phòng của nó.

Phòng ngủ rất lớn.

Có một mặt cửa sổ sát đất khổng lồ.

Ánh sáng cũng rất tốt.

Trong phòng còn bày đủ loại đồ chơi khác nhau.

Chu Tụng An nắm tay tôi, khẽ lắc lắc, dò hỏi: “Mẹ, tối nay mẹ có thể ngủ cùng con không? Con muốn nghe kể chuyện trước khi đi ngủ.”

Khóe môi tôi bất giác cong lên.

Tôi đang định đồng ý.

Thì giây tiếp theo, Chu Tích đột nhiên đẩy cửa bước vào.

Người đàn ông lạnh lùng liếc con trai một cái.

“Tự ngủ.”

“Nếu ngày mai con vẫn còn muốn cái mô hình đó.”

Chu Tụng An không cam lòng trừng anh: “Không cần thì không cần.”

“Lão già, con ghét bố!”

Vừa hét, nó vừa lấy đầu húc vào Chu Tích.

Người sau giơ một ngón trỏ ra chặn lên trán nó.

Chu Tụng An liền không thể tiến thêm nửa phân.

Tôi nhìn hai bố con họ, vô thức cong nhẹ khóe môi.

Cuối cùng.

Tôi vẫn không ngủ cùng Chu Tụng An.

Bởi vì phải lén chuẩn bị quà sinh nhật cho nó.

Chu Tích đưa tôi đến một phòng ngủ ở tầng hai biệt thự.

Đó là căn phòng anh chuẩn bị cho tôi.

Đẩy cửa ra.

Nhìn cách bài trí quen thuộc trước mắt.

Tôi sững người.

Căn phòng này, giống y hệt phòng ngủ của tôi và Chu Tích năm năm trước.

Thậm chí ngay cả sợi xích sắt kia cũng vẫn đang lặng lẽ nằm bên cạnh giường.

Không đợi tôi kịp phản ứng.

Người đàn ông đã tự mình đi vào trước.

Anh cầm sợi xích đó lên, khẽ lắc nhẹ, bên tai lập tức vang lên tiếng leng keng.

Chu Tích chợt cười khẽ.

Giống như đang hồi tưởng.

“Thẩm Đường, thật ra sợi xích này, vốn là chuẩn bị cho em.”

“Nhưng anh lại không nỡ dùng nó lên người em.”

“Để có thể xứng với em, anh đã cất hết mọi suy nghĩ đen tối đi, giả vờ dịu dàng rộng lượng, nhưng thật ra anh hận không thể bóp chết tất cả những kẻ dám đến gần em.”

“Em có biết không? Năm năm nay, không có một giây phút nào anh không nhớ em.”

“Đừng sợ.”

“Anh không nỡ nhốt em đâu.”

Tôi không nói gì.

Chỉ bình tĩnh nhìn anh.

Không hiểu sao.

Lại nhớ đến quãng thời gian mới quen Chu Tích.

Chúng tôi là bạn học đại học.

Khi đó, tôi vẫn còn là đại tiểu thư nhà họ Thẩm.

Ngoại hình đẹp.

Gia thế tốt.

Còn Chu Tích, gia cảnh rất nghèo, lúc nào cũng phải lo chuyện tiền bạc.

Vừa khéo, tôi nhìn trúng gương mặt của anh.

Mà anh lại cần tiền của tôi.

Cứ như vậy.

Chúng tôi mơ mơ hồ hồ ở bên nhau.

Vốn cứ nghĩ, đây chỉ là một cuộc tình mỗi người lấy thứ mình cần.

Chỉ là về sau.

Chúng tôi đều lún càng lúc càng sâu.

Khi đó tôi chỉ cảm thấy Chu Tích có lòng chiếm hữu hơi mạnh một chút.

Mỗi lần tôi nói chuyện với người khác phái.

Đêm xuống, anh luôn kéo tôi làm hết lần này đến lần khác, rồi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại:

“Thẩm Đường, em là của anh.”

Nhưng mãi đến tận bây giờ tôi mới chợt nhận ra.

Người đàn ông này từ lâu đã bệnh hoạn đến mức ấy rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...