20px

Điều tôi không nói là.

Tôi đã đoán ra rồi.

Tô Thanh Hoan là do Chu Tích cố ý thả tới đây.

Anh chọn dùng cách này để nói cho tôi biết chân tướng.

Mà dựa theo phản ứng vừa rồi của Tô Thanh Hoan.

Tôi đoán.

Không bao lâu nữa.

Cô ta đại khái sẽ bị xóa sổ.

Cô ta có ba lần sửa đổi cốt truyện, vậy mà vẫn không thể khiến người đàn ông đó yêu mình, nghĩ thôi cũng biết cái giá phải trả chắc chắn không nhỏ.

10

Đây là lần đầu tiên tôi đón sinh nhật cho Chu Tụng An.

Nhóc con vô cùng phấn khích.

Ước nguyện.

Thổi nến.

Ăn bánh kem.

Sau đó vui vẻ tháo quà bố mẹ chuẩn bị cho mình.

Năm năm đã bỏ lỡ, cuối cùng cũng được viên mãn vào khoảnh khắc này.

Mừng sinh nhật xong.

Chu Tụng An bước đôi chân ngắn ngủn, lạch bạch chạy về phòng.

Lúc đi ra lần nữa.

Nó đeo một chiếc ba lô màu xanh nhạt.

Trên tay còn xách theo một chiếc vali nhỏ.

Nhóc con nắm tay tôi, sốt ruột muốn rời khỏi đây ngay.

“Mẹ, chúng ta mau đi thôi.”

“Con muốn thoát khỏi gia đình nguyên sinh.”

Tôi bị Chu Tụng An chọc cho “phì” một tiếng bật cười.

Nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được mà nhìn sang phía Chu Tích.

Người đàn ông nhìn tôi chăm chú.

Không hề ngăn cản.

Thậm chí anh còn chu đáo xách hành lý giúp Chu Tụng An, tiễn chúng tôi ra tận cửa biệt thự.

Chu Tích cười cười, giọng khàn thấp.

“Thẩm Đường, anh không can thiệp vào quyết định của em.

“Đưa thằng nhóc này đi đi.”

Tôi mím môi.

Nắm tay Chu Tụng An lên xe.

Thông qua gương chiếu hậu.

Tôi nhìn thấy Chu Tích vẫn luôn đứng yên tại chỗ, rất lâu rất lâu không chịu rời đi.

Cho đến khi bóng dáng anh càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ.

Biến thành một chấm đen.

Cho đến khi biến mất không còn thấy nữa.

Có lẽ là vì gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Đầu óc tôi rất rối loạn.

Ngay cả chính tôi cũng không biết mình nên làm thế nào.

Trước tiên cứ bình tĩnh một khoảng thời gian đã.

Nửa tiếng sau, xe dừng ở trước cổng khu chung cư.

Chu Tụng An hì hục kéo vali, hớn hở đi theo tôi về nhà.

Nó không còn vẻ câu nệ như lúc mới gặp nữa.

Hưng phấn nhìn ngó khắp nơi, rồi đầy mong chờ hỏi tôi: “Mẹ, hôm nay con có thể ngủ cùng mẹ không?”

Tôi đang định gật đầu.

Thì chuông cửa vang lên.

Tôi theo bản năng đi mở cửa.

Ngoài cửa.

Là một bóng người cao lớn quen thuộc đang đứng đó.

Chu Tích kéo theo một chiếc vali lớn, nghiêm túc mở miệng.

“Mua một tặng một.”

“Hàng tặng kèm không được trả lại.”

Sống mũi tôi chợt cay xè.

Môi khẽ động, tôi không nhịn được mà lao vào lòng Chu Tích.

Mùi hương quen thuộc.

Ấm áp lại khiến người ta yên lòng.

Người đàn ông giơ tay, xoa xoa đỉnh đầu tôi, khẽ thở dài:

“Anh chẳng phải đã nói rồi sao?”

“Muốn đưa Chu Tụng An đi, thì cũng phải đưa cả anh đi.”

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...