Còn Điềm Điềm mang thân xác của Phó Kinh Xuyên thì bị nhốt trong phòng giám hộ đặc biệt của viện tâm thần phía nam thành phố.
Nó ngày nào cũng la hét, đập phá, chửi rủa, nhưng chẳng ai tin nó là Điềm Điềm.
Tất cả đều cho rằng Phó Kinh Xuyên đã phát điên.
Một tháng sau, tôi dẫn Doanh Doanh ra mộ mẹ.
Trên bia mộ, nụ cười của mẹ vẫn hiền từ như trước.
Tôi quỳ trước mộ, kể cho bà nghe toàn bộ những chuyện xảy ra trong thời gian qua.
“Mẹ, cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn bảo vệ con.
”
Doanh Doanh cũng học theo tôi quỳ xuống, giọng trẻ con non nớt vang lên: “Bà ngoại ơi,
cháu cảm ơn bà đã bảo vệ mẹ con cháu ạ.”
Cơn gió thoảng qua, nhành hoa trước bia mộ khẽ đung đưa.
Tôi biết, đó là lời đáp lại của mẹ.
Con người sống một đời khó tránh khỏi gặp phải đủ hạng người xấu xa. Trước kia có mẹ bảo vệ tôi.
Từ nay về sau, tôi sẽ lau sáng đôi mắt, tự bảo vệ chính mình và bảo vệ con gái.
Nếu còn kẻ nào có ý đồ làm hại mẹ con tôi, tôi sẽ cho tất cả bọn chúng biết—
Tôi không phải là kẻ dễ trêu vào đâu.
(Hết toàn văn)
Chaporia
Bình Luận (0)