Tôi vô cớ cảm thấy có chút quen thuộc.

Nhưng vẫn nắm chặt lấy cánh tay anh.

Da thịt chạm vào nhau.

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể người đàn ông cứng lại một thoáng.

Sau đó, anh chậm rãi ôm ngược lấy tôi.

Nỗi sợ hãi và bất an mấy ngày nay lập tức tan biến.

Tôi ôm anh, khóc đến nghẹn ngào: “Cảnh Hoài, anh đi đâu vậy? Em sợ lắm, anh đưa em đi được không…”

Người đàn ông im lặng lắng nghe tôi khóc lóc kể lể.

Bàn tay lớn ấm áp phủ lên tóc tôi, không một tiếng động mà dịu dàng trấn an.

“Ừm, anh ở đây.” Anh nói.

Giọng của Hoắc Cảnh Hoài có chút xung đột với ký ức tuổi hai mươi của tôi.

Nhưng tôi cũng có thể hiểu.

Tuổi tác tăng lên, chất giọng tự nhiên cũng sẽ thay đổi.

Hoắc Cảnh Hoài ôm tôi trở về phòng ngủ, đặt tôi lên giường.

Tôi nhìn khuôn mặt anh, trước mắt lúc nào cũng phủ một lớp sương mờ.

Tôi dụi dụi mắt, vẫn không nhìn rõ.

Anh một tay giữ lấy tay tôi, dịu giọng nói: “Được rồi, ngủ đi, anh sẽ ở bên em.”

Sự hiện diện của Hoắc Cảnh Hoài khiến người ta thấy quá đỗi an tâm.

Tôi nắm lấy tay anh, áp bên tai mình.

Vì động tác quá mạnh, móng tay không cẩn thận cào rách hổ khẩu của anh.

Hoắc Cảnh Hoài chỉ khẽ vỗ vỗ mu bàn tay tôi.

“Ngủ đi, rồi sẽ ổn thôi.”

10

Sáng hôm sau, ánh nắng chói mắt đánh thức tôi dậy.

Kim đồng hồ đã chỉ tới mười giờ sáng.

Tôi ngơ ngác nhìn trần nhà.

Cứ cảm thấy mình vừa mơ một giấc mộng rất dài.

Cố tình lại chẳng nhớ nổi điều gì.

Tôi xoa xoa đầu đang trướng đau, xuống giường đi tìm Hoắc Duật Xuyên đòi điện thoại.

Xuống lầu đi một vòng.

Không thấy Hoắc Duật Xuyên.

Lại nhìn thấy Niên Niên.

Mắt tôi sáng lên, vừa định mở miệng gọi thằng bé.

Niên Niên lại lên tiếng trước một bước.

“Chào buổi sáng, cô ạ.”

Bàn tay tôi vừa định đưa ra lập tức cứng đờ.

C… cô?

Hoắc Kỳ Niên chẳng phải con trai tôi sao?

Tại sao lại gọi tôi là cô?

Biểu cảm tôi trống rỗng, không biết phải làm sao nhìn Niên Niên đang xa cách mà lễ phép trước mặt.

Một Niên Niên như vậy khiến tôi cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

À đúng.

Đêm đầu tiên tôi vừa xuyên tới đây, Niên Niên cũng rụt rè như thế.

Giống như là, sợ tôi ghét bỏ thằng bé vậy.

Vẫn là tôi chủ động véo véo mặt thằng bé trước, Niên Niên mới dò dẫm gọi ra hai chữ mẹ ơi.

Về sau biểu hiện của Niên Niên quá tự nhiên.

Đến mức tôi suýt quên mất dáng vẻ ban đầu của thằng bé.

Mà bây giờ.

Thằng bé lại trở thành đứa trẻ của lần đầu gặp ấy.

Tại sao?

Tôi không hiểu một đứa trẻ năm tuổi vì sao lại có sự thay đổi như vậy.

Cũng không hiểu thằng bé mang tâm trạng thế nào để gọi mẹ ruột mình là cô.

Tim tôi gần như nhảy vọt lên cổ họng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...