20px

Ngày ly hôn thành công, cũng vừa đúng sinh nhật hai mươi lăm tuổi của tôi.

Tôi tưởng rằng cuối cùng mình cũng được tự do.

Rồi tôi đau đớn phát hiện ra, mình mang thai rồi.

Là con của Hoắc Cảnh Hoài.

Tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi từng nghĩ đến chuyện vào bệnh viện, từng nghĩ đến chuyện uống thuốc.

Thậm chí còn nghĩ đến chuyện nhảy từ trên lầu xuống để kết thúc tất cả.

Là Hoắc Duật Xuyên đã tìm thấy tôi, bế tôi lên từ góc phòng tắm nơi tôi đang co ro run rẩy.

Giọng nói dịu dàng chưa từng có.

“Thời Uẩn, đứa bé là vô tội.”

“Em cũng vậy.”

Tôi hận Hoắc Cảnh Hoài.

Tôi hận đứa bé này.

Nhưng tôi càng hận chính mình hơn.

Hận bản thân tại sao lại ngu ngốc đến vậy.

Chẳng bao lâu sau, tinh thần của tôi xảy ra vấn đề.

Lúc thì tỉnh táo, lúc thì hồ đồ.

Khi tỉnh táo, tôi nhìn Niên Niên, trong mắt đầy hận ý và chán ghét.

Khi hồ đồ, đại não sẽ ở trong trạng thái phòng vệ.

Theo bản năng coi Niên Niên là đứa trẻ được họ hàng gửi nuôi, đối xử lạnh nhạt với thằng bé.

Hoắc Duật Xuyên không còn cách nào nữa.

Anh ta tìm bác sĩ giỏi nhất, dùng thôi miên giúp tôi quên đi những ký ức đau khổ đó.

Anh ta cho rằng như vậy tôi sẽ khá lên.

Nhưng tổn thương quá sâu, thôi miên cũng không hoàn hảo.

Ký ức của tôi cứ lặp đi lặp lại mà rối loạn.

Cách một khoảng thời gian lại tỉnh táo một lần.

Còn Hoắc Duật Xuyên, cứ như vậy hết lần này đến lần khác bị tôi nhận nhầm, bị tôi tổn thương, bị tôi đòi ly hôn.

Anh ta đã quen rồi.

Sự tê dại của anh ta là vì trái tim đã bị tổn thương quá nhiều lần.

Niên Niên là con trai tôi.

Là con trai của Hoắc Cảnh Hoài.

Thằng bé gọi tôi là mẹ, cũng gọi tôi là cô.

Bởi vì thằng bé không biết hôm nay tôi rốt cuộc là “tôi” nào.

Nó mới chỉ có năm tuổi, vậy mà đã học được cách nhìn sắc mặt người khác, học được cách dè dặt thăm dò.

17

Mở mắt ra lần nữa.

Bác sĩ đưa cho tôi một cốc nước ấm và khăn giấy.

“Cô ổn chứ?”

Không ổn.

Rất không ổn.

Tôi hình như đột nhiên hiểu vì sao Hoắc Duật Xuyên mới ba mươi lăm tuổi mà đã có tóc bạc.

Thì ra.

Mái đầu bạc của anh là vì tôi mà sinh ra.

Chính tôi đã hủy hoại Hoắc Duật Xuyên của những năm tháng hăng hái khí phách ấy.

Bệnh của tôi giống như một tảng đá cứng đầu.

Cho dù anh đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết và tinh lực để vun đắp.

Vẫn không thể mọc ra bất cứ thứ gì tươi sống.

Mà sau khi tôi hoàn toàn sụp đổ.

Hoắc Duật Xuyên chủ động gánh lấy vai trò của một người cha.

Anh không muốn Niên Niên trở thành một đứa trẻ bị mẹ lãng quên.

Thế nên anh tự mình lấp vào vị trí ấy.

Thậm chí năm đó anh độc miệng với tôi, cũng chỉ vì đã đoán ra Hoắc Cảnh Hoài tiếp cận tôi là để lợi dụng tôi.

Muốn khiến tôi biết khó mà lui.

Sự thật còn tàn nhẫn hơn những gì tôi tưởng tượng.

Hoắc Duật Xuyên chưa từng từ bỏ tôi.

Anh cho tôi đường sống.

Cho Niên Niên tình thương của cha.

Còn tôi thì sao.

Từ lúc tỉnh táo lại, tôi vẫn luôn đẩy anh ra xa.

Một người như tôi, thật sự xứng sao?

Anh đã bị tôi liên lụy suốt mười năm.

Mười năm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...