20px

“Vết thương nhỏ thì cũng là bị thương!”

“Thời Uẩn.” Hoắc Duật Xuyên cắt lời tôi, giọng nhàn nhạt, “Em đang lo cho tôi sao?”

Tôi há miệng.

Lời đến bên miệng lại mắc nghẹn trong cổ họng, không lên không xuống.

Đương nhiên là tôi lo cho anh.

Anh bị thương, bị xe đâm, chảy nhiều máu như vậy.

Sao có thể không lo được chứ?

Hoắc Duật Xuyên không nói gì thêm, kéo tay tôi rời khỏi phòng bệnh.

Trên đường về, tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Bất chợt.

Hoắc Duật Xuyên nói: “Đừng nhìn ra ngoài.”

Tôi: “…Ồ.”

Vậy nhìn cái gì?

Anh lại còn không cho tôi nhìn anh.

Tôi đành nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng không hiểu sao.

Áp suất quanh người Hoắc Duật Xuyên dường như còn thấp hơn nữa…

20

Vốn chỉ định chợp mắt một lát thôi.

Không ngờ lại ngủ luôn một giấc ngon lành.

Đến khi tôi mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện mình đang được Hoắc Duật Xuyên bế kiểu công chúa.

Anh nhận ra tôi đã tỉnh, nhưng cũng không có ý định buông tay.

Tôi cụp mắt xuống, chậm rãi siết chặt tay.

Thật ra vẫn còn chuyện thứ ba tôi chưa nói.

Ly hôn.

Đến trước cửa nhà, anh mới đặt tôi xuống.

Hoắc Duật Xuyên đi vào trong rồi lập tức vào bếp.

“Muốn ăn gì?”

Tôi không trả lời anh, mà chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Đột nhiên hỏi: “Hoắc Duật Xuyên, anh có phải rất mệt không?”

Anh khựng lại.

Đây chắc là lần đầu tiên trong mười năm qua có người hỏi anh câu này nhỉ.

Nếu không thì sao lại trả lời chậm như vậy.

Anh há miệng.

Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.

Cuối cùng anh chỉ lắc đầu, giọng rất thấp:

“Không mệt.”

“Chỉ cần em quay về là được rồi.”

Hai câu rất đỗi bình thản.

Nhưng lại khiến hô hấp của tôi rối loạn trong nháy mắt.

Bình ổn vài giây sau, tôi khó nhọc lên tiếng: “Nhưng em bị bệnh.”

Thậm chí còn không biết căn bệnh này sẽ bùng phát trở lại vào lúc nào.

Tôi không muốn nhìn thấy Hoắc Duật Xuyên tiếp tục phí hoài thời gian vì tôi.

Anh không trả lời, chỉ sải bước đi về phía tôi, nắm ngược lấy tay tôi.

Nắm rất chặt.

“Rồi sẽ ổn thôi.

Tôi thật sự không chịu nổi việc Hoắc Duật Xuyên dùng một thái độ cam tâm tình nguyện như thế để nói chuyện với tôi.

Tôi cố ý hất mạnh tay anh ra.

Lùi về sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách với anh.

“Hoắc Duật Xuyên, anh thả em đi đi, em cũng buông tha cho anh, huống hồ anh vốn không yêu em, anh chỉ là thương hại em thôi.”

Hoắc Duật Xuyên vẫn giữ nguyên tư thế như đang nắm tay.

Anh đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.

Sau đó anh lên tiếng, giọng rất thấp, thấp đến mức như đang tự nói với chính mình:

“Thời Uẩn, tôi đã theo em mười năm.”

“Mười năm ấy em quên tôi hơn ba mươi lần.”

“Em gọi tên tôi, cộng lại cũng không quá hai mươi lần.”

“Mỗi lần em muốn đi, tôi đều để em đi, nhưng lần nào cũng lại dắt em trở về, cứ thế lặp đi lặp lại.”

“Em cảm thấy tôi không yêu em sao?”

“Vậy em nghĩ mẹ nó tôi đang làm cái gì?”

Viền mắt anh đỏ lên.

Nhưng không rơi nước mắt.

Tôi sững người.

Tôi rất hiếm khi thấy Hoắc Duật Xuyên mất khống chế cảm xúc như thế.

Nhưng bây giờ.

Vì tôi mà anh gần như muốn khóc.

“Em cho rằng tôi cưới em là vì thương hại sao? Nhưng từ bao giờ tôi là loại người tốt như thế?”

“Thời Uẩn, bị bệnh thì chúng ta chữa bệnh.”

“Đừng sợ, em thành ra thế nào, tôi cũng đón lấy.”

Hoắc Duật Xuyên chậm rãi bước đến gần.

Ngón tay lau qua mặt tôi một cái.

Kỳ lạ thật.

Đầu ngón tay anh vậy mà lại lấp lánh ánh nước.

Anh ôm tôi vào lòng.

“Thời Uẩn, quay về bên tôi lần nữa đi.”

“Tôi và Niên Niên đều rất cần em.”

Tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay.

Tôi nghĩ.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra một chuyện.

Ký ức có thể vỡ vụn, con người có thể quên đi.

Nhưng yêu không phải là chuyện nhớ hay không nhớ.

Yêu là cho dù tôi quên anh một trăm lần.

Vẫn có một người ở lần thứ một trăm lẻ một bước về phía tôi.

Là khi tôi đã đầy thương tích, vẫn còn có người nguyện ý nhặt từng mảnh trái tim vỡ nát rơi đầy đất lên, ghép nó lại thành dáng vẻ ban đầu.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...