16
Cuộc sống vẫn tiếp tục như bình thường.
Trì Niệm bận.
Tôi cũng bận.
Nhưng cho dù bận thế nào, chỉ cần anh ở nhà, đều sẽ tự tay nấu cơm.
Mỗi tối còn ngâm chân cho tôi.
Lên giường cũng không chịu yên.
Tôi bị anh làm phiền đến phát bực.
Một chân đá lên vai anh.
“Có phải anh đang lừa tôi không?”
“Trước đây tôi cũng chiều theo anh làm loạn như vậy à?”
Anh lập tức kéo tôi dậy, ánh mắt như một con sói, kiểu mà giây tiếp theo sẽ nuốt chửng người khác.
“Trước đây em rất thích.”
“Toàn thân còn run lên.”
Tôi bỏ chạy.
Chạy trối chết.
Tôi và Trì Niệm chơi trò anh đuổi tôi chạy.
Nhưng chưa được bao lâu, thanh mai của Trì Niệm đã tìm tới tôi.
Cô ấy chặn tôi trên đường tan làm.
Trong quán cà phê, cô ấy ngồi đối diện tôi, dáng vẻ đầy địch ý.
“Cô Quý, cô không cảm thấy ép người khác khuất phục là chuyện đặc biệt không phù hợp với thân phận của cô sao?”
Tôi uống một ngụm cà phê, nhướng mày hỏi:
“Cô đang nói chuyện nào?”
Cô ấy siết chặt váy, không chịu yếu thế nhìn tôi.
“Ba năm trước, chuyện cô từng làm cô quên rồi sao?”
“Cô làm tổn thương anh ấy như vậy còn chưa đủ, khiến anh ấy mất đi người thân duy nhất, bây giờ còn ép anh ấy ở bên cô?”
Hai câu này, tôi chẳng hiểu nổi câu nào.
Đầu óc trống rỗng, tôi chỉ có thể giữ im lặng.
Trước đây, tôi cho rằng người Trì Niệm yêu suốt bảy năm là cô ấy.
Cho nên mới muốn ly hôn.
Sau này phát hiện không phải.
Anh không yêu cô ấy.
Anh chỉ yêu tôi.
Khoảng thời gian này chúng tôi rất hạnh phúc.
Ly hôn là chuyện không thể.
Thế nhưng Hứa Vãn Tinh lại muốn tranh với tôi cho ra kết quả.
“Cô Quý, tôi xin cô đấy, cô có thể buông tha cho anh ấy được không?”
Tôi gọi phục vụ tới thanh toán.
Lạnh giọng từ chối:
“Không thể.”
17
Mấy ngày sau đó, trong đầu tôi luôn hiện lên những lời Hứa Vãn Tinh nói.
Đầu lại bắt đầu đau.
Thậm chí còn sợ một ngày nào đó, tôi thật sự nhớ lại chuyện trước đây.
Chung Du giới thiệu cho tôi một bác sĩ tâm lý.
Lần trước gặp bác sĩ vẫn là ba năm trước.
Khi đó tôi vừa chính thức tiếp quản tập đoàn, áp lực tâm lý quá lớn, mắc chứng rối loạn lưỡng cực nghiêm trọng, chỉ có thể định kỳ gặp bác sĩ tâm lý.
Nhưng chưa đến nửa năm, thuốc đã ngừng rồi.
Sau một hồi trò chuyện.
Bà ấy hỏi tôi có từng gặp bác sĩ tâm lý chưa.
Tôi gật đầu.
“Rối loạn lưỡng cực.”
“Ba năm trước, tôi từng uống một thời gian thuốc điều trị thần kinh.”
Bác sĩ lại tiếp tục hỏi:
“Ba năm ngừng thuốc này, cô có chỗ nào không thoải mái không?”
“Sau khi kết hôn, tôi thường xuyên đau đầu, tôi quên mất vài chuyện, nhưng ký ức của tôi không có khoảng trống, cũng không có chỗ nào mơ hồ…”
Không khí yên lặng.
Bác sĩ tâm lý là một người lắng nghe rất tốt.
Một tiếng sau.
Tôi nhìn bà ấy, khẽ hỏi:
“Bác sĩ, ký ức của con người có thể giống như dữ liệu máy tính bị chỉnh sửa không?”
“Đương nhiên.”
“Ký ức con người rất yếu ớt, những mảnh ký ức rời rạc khi được tái tổ hợp, não bộ rất dễ hình thành ký ức giả, những ký ức đó sẽ tự hoàn thiện thành một đoạn ký ức hoàn chỉnh.”
“Vậy tôi còn có thể nhớ lại chuyện ban đầu không?”
“Không chắc.”
18
Thám tử tư gửi tới vài tấm ảnh.
Nửa đêm, tôi thường chạy ra ban công gọi điện.
Lúc quay lại, lại không ngủ được.
Một cánh tay đặt lên eo tôi, hơi dùng sức kéo cả người tôi trở về.
Hơi thở đều đặn áp sát lại.
“Ai phiền vậy, nửa đêm còn gọi điện cho em.”
Tôi đưa tay xoa mái tóc rối của anh.
“Không ai cả, ngủ đi.”
Trì Niệm ngủ rồi.
Nhưng tôi vẫn tỉnh.
Thám tử tư đã điều tra được một phần sự thật.
Ở Vân Thành.
Tôi từng bị người do mẹ kế phái tới truy sát, Trì Niệm đã đỡ cho tôi hai nhát dao.
Vì muốn ngồi vững vị trí trong tập đoàn, tôi phải liên hôn với người khác, bảo Trì Niệm làm người tình bí mật bên ngoài của mình…
Mẹ tôi từng tìm đến nhà Trì Niệm, chiều hôm đó bà nội anh đã ngã từ cầu thang xuống.
Người không còn nữa.
Giữa chúng tôi cách một mạng người.
Bảo sao ngay từ đầu anh đã ghét tôi.
Bảo sao Chung Du luôn khuyên tôi ly hôn.
Bảo sao mẹ tôi vừa nghe người tôi đăng ký kết hôn là Trì Niệm, sắc mặt lập tức tái mét.
Hóa ra là như vậy.
Thì ra là như vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)