5

Tự nhiên là đá đi thôi.

Không hiểu sao, anh bắt đầu hoảng hốt.

Quý Vân Tô có phải cũng nghĩ như vậy không?

Anh sắp lên đại học rồi.

Quý Vân Tô chắc chắn biết điều đó.

Nhưng suốt hai tháng ở bên nhau, cô chưa từng hỏi gì cả.

Anh cũng không biết cô làm công việc gì.

Người ở đâu.

Vì sao lại tới nơi này sống.

Những chuyện đó, cô chưa từng nhắc tới dù chỉ một câu.

Chỉ có lúc ở trên giường, cô mới dỗ dành anh, trêu chọc anh.

Tối hôm đó Trì Niệm hỏi những điều này, Quý Vân Tô không trả lời.

Anh liền nổi giận.

Nhưng anh muốn cô dỗ mình.

Ít nhất, cô cũng phải cho anh một danh phận chứ.

Có danh phận rồi, phải chăng quan hệ giữa hai người sẽ công bằng hơn một chút.

Nhưng lời vừa nói ra, lại biến thành ý khác.

“Dựa vào cái gì chị muốn chơi tôi thì được, tôi muốn chơi chị lại không được?”

Quý Vân Tô nhìn anh một cái.

Ánh mắt bỗng nhiên lạnh đi.

“Em cũng có thể nói không.”

Anh cũng nổi cáu, giống như đang giận dỗi, hốc mắt lập tức đỏ lên.

“Được, vậy hôm nay không làm nữa.”

Quý Vân Tô gật đầu.

Nhặt quần áo rơi dưới đất lên, nhanh nhẹn mặc vào cho mình, không quay đầu lại mà rời đi.

6

Trì Niệm biết mình đã chọc cô tức giận.

Một tuần sau, anh muốn xin lỗi.

Điện thoại không gọi được.

Người cũng chẳng còn.

Quý Vân Tô biến mất rồi.

7

Trì Niệm cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mộng.

Mơ mơ màng màng, cả người cũng ủ rũ chẳng có tinh thần.

Cho đến khi nhập học.

Không lâu sau khi kết thúc quân sự đầu khóa, anh gặp lại cô ở Kinh Thị.

Khi ấy, Quý Vân Tô mặc đồ công sở, bên cạnh vây quanh một đám đàn ông vest giày chỉnh tề, trên mặt lãnh đạo nhà trường cũng đầy vẻ niềm nở, bao quanh cô ở chính giữa.

Lúc đó anh mới biết, giữa họ là khoảng cách của trời và đất.

Thiên kim hào môn.

Con gái lớn của tập đoàn Quý Thị.

Giá trị bản thân có lẽ cả đời này anh cũng không thể với tới.

Quý Vân Tô nhìn thấy anh, chỉ trong thoáng chốc đã lạnh nhạt dời mắt đi.

Nhưng tối đó lại gọi cho anh một cuộc điện thoại.

“Có muốn tới tìm chị không?”

Sau khi gặp mặt.

Anh muốn mở miệng hỏi, chị xem tôi là gì?

Nhưng anh lại không dám.

Lúng túng khó chịu, mọi suy nghĩ trong lòng đều hiện hết lên mặt.

Tay Quý Vân Tô đặt lên vô lăng, nghiêng mắt nhìn anh cười.

“Muốn mấy thứ hư vô đó làm gì? Quan hệ tự do không phải rất tốt sao? Em muốn tìm người khác cũng không cần cảm thấy có lỗi.”

“Tôi không muốn tìm người khác.”

Quý Vân Tô không tin.

Đàn ông chỉ có vài kiểu đó thôi.

Vài tiếng trước còn nói chuyện lý tưởng cuộc đời với bạn.

Giây tiếp theo đã nhìn xuống chân bạn.

Cha cô là vậy, những người đàn ông cô từng ngủ cùng cũng vậy, Trì Niệm chắc chắn cũng thế.

Đương nhiên, hiện tại cô cũng như vậy.

Đây chính là cảm giác nắm quyền trong tay.

Nhưng cô cảm thấy Trì Niệm còn có bệnh hơn.

Tiền không cần, xe cũng không cần, cứ nhất quyết đòi danh phận, toàn muốn những thứ người khác không cần.

Vì vậy, cô định nói vài lời mà một người lớn tuổi nên nói.

“Đừng ngốc nữa.”

“Em cứ xem như mình đang đi làm, chị là sếp của em, mỗi tháng trả lương cho em.”

Cô tăng thêm điều kiện.

“Một tháng năm vạn. Em phải biết rằng có vài sinh viên đại học một năm cũng không kiếm nổi số này.”

Lời vừa dứt, anh lạnh lùng nhìn cô, giọng điệu sắc bén đầy hung hăng.

“Cho nên chị chỉ xem tôi là trai bao?”

“Có phải tôi còn nên cảm ơn chị, vì đã chọn tôi trong số rất nhiều trai bao không?”

Lần này là Trì Niệm bỏ đi.

Anh vừa tủi thân vừa tức giận.

Một câu cô nói cũng chẳng có câu nào là anh muốn nghe.

8

Sau này, Trì Niệm cuối cùng cũng được như nguyện mà yêu Quý Vân Tô.

Bởi vì Trì Niệm đã cứu cô một mạng.

Ngày hôm đó, Quý Vân Tô lại tới trêu chọc Trì Niệm, đột nhiên nhận được tin Quý Thương Hải tắt thở.

Không bao lâu sau, họ bị một chiếc xe chặn lại.

Bốn tên đàn ông lực lưỡng bước xuống.

Cô từng luyện võ.

Nhưng đối mặt với bốn sát thủ chuyên nghiệp, vẫn không thể chống lại.

Trì Niệm đỡ cho cô hai nhát dao.

Một nhát đâm vào ngực, một nhát xuyên qua lòng bàn tay.

Máu chảy khắp nơi.

Trong nháy mắt cô hoảng loạn.

Kéo lấy anh, xoay người nhảy xuống biển.

Đèn phòng phẫu thuật sáng suốt ba tiếng đồng hồ.

Trì Niệm được chuyển vào phòng ICU.

Cả đời này, cô chưa từng nợ ai.

Sau khi mẹ ruột ly hôn, một năm cũng chẳng gọi cho cô nổi một cuộc.

Cha cô và cô đều có mục đích riêng.

Chưa từng có ai yêu cô.

Cô cũng chẳng yêu ai.

Nhưng trên thế giới này, lại có người vì cô mà bất chấp tất cả.

Ngày hôm đó, cô ngồi xổm trong hành lang bệnh viện, cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Trái tim cứ thế mà mềm đi.

Trong thời gian Trì Niệm nằm viện.

Quý Vân Tô đưa em gái cùng cha khác mẹ ra nước ngoài.

Quay đầu liền tống mẹ kế vào bệnh viện tâm thần.

Bà Quý gọi điện cho cô.

“Quý Vân Tô, có giỏi thì cô giết tôi đi, nhốt tôi lại là có ý gì?”

Cô cũng không tức giận.

“Giết người là phạm pháp.”

“Tôi khuyên bà đừng làm loạn nữa, nếu không em gái nhỏ sẽ phải chịu khổ ở nước ngoài đấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...