20px

Thứ không có được, vĩnh viễn khiến người ta xao động.

Thứ quá dễ có được, ngay cả tư cách được trân trọng cũng không có.

A tỷ bỗng chuyển đề tài, như thuận miệng nhắc tới:

“Nghe nói thẻ nhân duyên ở chùa Vĩnh Ninh rất linh. Ngày mai muội có muốn đi cầu một cái với Lâm thế tử không?”

Lòng ta khẽ động.

Nàng thấy ta không nói gì, lại ghé sát thêm một chút.

“Nhân duyên ở đó đều được Phật Tổ phù hộ. Không phải mấy thứ lừa người ngoài kia đâu.”

Ta nghe vào tai, ghi vào lòng.

13

Ngày hôm sau, ta liền hẹn Lâm Sách.

Chàng nghe thấy ta mời chàng tới chùa Vĩnh Ninh, kích động thay liền năm bộ y phục.

Khi chàng tới đón ta, ta suýt nữa không nhận ra.

Người ngày thường xưa nay giản dị thanh nhã, hôm nay lại ăn diện rực rỡ.

Nhưng đẹp vô cùng, như bước ra từ trong tranh.

Ta nhịn không được lén nhìn thêm mấy lần.

Lên núi, gió nhẹ trong lành.

Ta trước Phật cầu một thẻ nhân duyên.

Trụ trì nhận lấy, hiền từ nói:

“Treo lên chỗ cao nhất trên cây, ý nghĩa tốt nhất, Phật Tổ sẽ nhìn thấy đầu tiên.”

Lâm Sách lập tức đưa tay:

“Để ta treo.”

Chúng ta sóng vai đi tới dưới gốc cây ước nguyện kia, mới phát hiện dưới cây đã có hai người đứng đó.

Là a tỷ và Lục Trường Uyên.

Lục Trường Uyên đang cầm một thẻ nhân duyên, treo lên cành cây.

Nhưng không biết là gió quá lớn hay chàng phân tâm, treo mấy lần đều bị gió thổi rơi xuống.

A tỷ đứng bên cạnh chống eo, vẻ mặt ghét bỏ:

“Ngươi thật vô dụng.”

Nói xong, nàng vừa quay đầu thấy chúng ta, trên mặt lập tức nở nụ cười.

“Trùng hợp quá, hai người cũng tới à?”

Ánh mắt nàng xoay một vòng giữa ta và Lâm Sách, nụ cười càng sâu thêm vài phần:

“Xem ra Kinh Vũ rất thích Lâm thế tử nhỉ, nếu không cũng chẳng tới cầu nhân duyên.

Ánh mắt Lục Trường Uyên dời tới thẻ nhân duyên trong tay Lâm Sách, cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.

Lâm Sách không để ý ánh mắt của người khác.

Chàng đi tới dưới cây, hơi nhón chân, vung tay lên.

Thẻ nhân duyên kia vững vàng treo trên cành cao nhất.

“Thật lợi hại.”

Ta chân thành nói.

Chàng quay đầu nhìn ta, nụ cười sáng rỡ.

“Nguyện Phật Tổ phù hộ, đời này ta và Kinh Vũ cùng nhau đi hết, thuận lợi bình an, bạc đầu không rời.”

Chàng nói nghiêm túc như vậy, khiến tim ta đập nhanh. Trong mắt ta, vạn vật xung quanh đều lùi xa, chỉ còn lại một mình chàng.

Lục Trường Uyên không cho là đúng:

“Chuyện thần Phật đều là hư vô, không chắc đã linh nghiệm.”

Sắc mặt a tỷ lập tức thay đổi.

Nàng giật lấy thẻ nhân duyên trong tay Lục Trường Uyên mãi không treo được, ném xuống đất, giọng lạnh đi:

“Vậy đừng treo nữa. Dù sao ngươi cũng không tin.”

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

Lục Trường Uyên nhìn thẻ nhân duyên trên đất, cuối cùng vẫn nhặt lên. Ánh mắt chàng rơi trên nụ cười nơi khóe môi ta, dừng lại trong chốc lát.

Ta quay mặt đi, nhìn thẻ nhân duyên treo cao trên cây.

14

Đường xuống núi không tính là khó đi, nhưng cố tình lại gặp bọn họ.

A tỷ và Lục Trường Uyên không biết vì chuyện gì mà cãi nhau. Một chiếc xe ngựa chắn ngang giữa đường.

A tỷ một mình tức giận xuống xe, đứng bên đường không chịu đi.

Lục Trường Uyên đi theo sau, mệt mỏi dỗ dành.

Xe ngựa của chúng ta bị chặn mất đường.

Ta thở dài, nghĩ một lát, vẫn xuống xe, muốn khuyên a tỷ lên xe trước, có chuyện gì về nhà rồi nói.

Nhưng nàng vừa nhìn thấy ta, như tìm được cứu tinh, một tay kéo lấy tay ta, nhất quyết kéo ta qua phân xử.

“Kinh Vũ, muội tới phân xử đi! Hắn nói…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...