20px

16

Trong phủ thái tử, đèn đuốc sáng trưng. Thái y ra ra vào vào.

Lục Trường Uyên nằm sấp trên giường, vết thương sau lưng đã được băng bó.

Nhưng sắc mặt chàng vẫn trắng như giấy, môi cũng không ngừng run rẩy.

Triệu chứng ấy, ta không thể quen thuộc hơn.

Là hàn độc.

Kiếp trước cũng có thích khách hạ độc trong rượu của chàng.

Là ta uống thay Lục Trường Uyên chén rượu đó.

Từ đó trên người hàn ý thấm sâu, không bao giờ thoát khỏi được nữa.

Kiếp này, ta tưởng mọi thứ đã khác rồi.

Chàng tránh được chén rượu độc kia, nhưng lại không tránh được độc thích khách bôi trên lưỡi đao.

Vòng đi vòng lại, độc này vẫn rơi xuống người chàng.

A tỷ quỳ bên giường, hai tay nắm chặt tay Lục Trường Uyên, mắt đỏ hoe.

“Hắn… hắn sẽ không sao chứ?”

Không ai trả lời nàng.

Thái y chỉ nói sắc thuốc bằng lửa nhỏ, tạm thời quan sát trước.

Khi ta rời khỏi căn phòng ấy, ta quay đầu nhìn một cái.

A tỷ không đi theo. Nàng ở lại bên cạnh Lục Trường Uyên.

Lâm Sách cưỡi ngựa đưa ta về, dùng áo choàng lớn bọc lấy ta.

“Kinh Vũ, đừng sợ.”

Ta và chàng gần như đồng thời mở miệng:

“Chàng có bị thương không?”

Chàng bọc áo choàng chặt hơn một chút.

“Không.”

Ta thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy thì tốt.”

Tai chàng lại đỏ lên, nhỏ giọng bổ sung một câu:

“Nàng đừng lo.”

Trong cung rất nhanh đã biết tin thái tử gặp thích khách.

Hoàng hậu phái người tới hỏi, Lục Trường Uyên không nhắc tới a tỷ, chỉ nói gặp thích khách không rõ lai lịch.

Sau khi a tỷ trở về, sợ đến tay cũng run:

“Kinh Vũ, ta sợ quá… Hoàng thượng và hoàng hậu có truy cứu xuống không? May mà thái tử không nói.”

“Hắn nói cứu muội là vì nhận nhầm người.”

Ta không nói gì.

Ban ngày, ta và a tỷ mặc y phục màu khác nhau, kiểu dáng khác nhau, ngay cả búi tóc cũng khác.

Sao có thể nhận nhầm?

Mấy ngày sau, tin tức truyền ra.

Phủ thái tử tìm được một miếng noãn ngọc, nghe nói có thể áp chế hàn độc.

Thứ kiếp trước ta cầu mà không được, kiếp này chàng lại men theo quỹ đạo cũ, dễ dàng tìm được.

……

17

Ngày tháng không nhanh không chậm trôi qua, hôn sự giữa ta và Lâm Sách được đưa vào lịch trình.

Mẫu thân hai nhà như đã hẹn nhau, cách vài ngày lại tụ họp một lần, mỹ miều gọi là tăng tiến tình cảm thông gia.

Hôm ấy trong cung thiết yến, đèn hoa rực rỡ, tiếng tơ trúc vang vang.

Ta vốn không muốn ở lại lâu, cố tình trong bữa tiệc, cung nữ rót trà lại làm đổ chén, nước không cẩn thận hắt lên váy áo ta.

Cung nữ vội bước lên, ân cần dẫn ta tới thiên điện thay đồ.

Hành lang quanh co, ánh nến mờ vàng.

Ta đi phía trước, không biết từ lúc nào cung nữ đã tụt lại sau vài bước.

Rẽ qua một đoạn hành lang, ta vừa liếc mắt liền nhìn thấy Lục Trường Uyên.

Chàng một mình đứng dưới hiên, bên hông treo một miếng ngọc bội.

Thứ kiếp trước ta ngày nhớ đêm mong, cầu mà không được, hóa ra trông như thế này.

Ta thu hồi ánh mắt, đang định xoay người rời đi.

“Kinh Vũ.”

Lục Trường Uyên gọi ta lại.

Ta dừng bước, hơi nghiêng người:

“Thái tử điện hạ.”

Chàng đi tới, thấy ánh mắt ta rơi xuống miếng noãn ngọc bên hông chàng, liền đưa tay tháo xuống, đặt trong lòng bàn tay, như đang hồi tưởng.

“Ta trúng hàn độc rồi mới biết đau khổ đến nhường nào.”

“Kiếp trước nàng thay ta chịu đựng nhiều như vậy, vậy mà ta lại đem miếng ngọc này… cho Như Ý.”

Ta bình tĩnh nhìn chàng.

“Điện hạ đang nói gì? Ta nghe không hiểu.”

Chàng nhìn chằm chằm vào mắt ta rất lâu, bỗng cười một tiếng, mang theo cay đắng và thấu hiểu.

“Kinh Vũ, nàng cũng trùng sinh rồi, phải không?”

“Nếu không, nàng sẽ không tránh ta như rắn rết.”

“Hai câu ta nói với nàng lúc ấy, chắc hẳn đã làm nàng tổn thương. Sống lại một đời, ta mới biết…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...