31
Ngày đại hôn, chiêng trống vang trời.
Kiệu hoa vừa dừng trước cửa phủ của Tiêu Dục. Tin tức cung biến, liền như một tiếng sấm rền nổ tung.
Tiêu Yến động thủ rồi.
Đây là cuộc đọ sức giữa kẻ sống lại một đời như ta và hắn. Đánh cược xem ai tính toán chuẩn xác hơn, ai giấu mình sâu hơn.
Kết cục là, Tiêu Yến đã đánh giá thấp ta. Cũng đánh giá thấp tài dụng binh như thần của Tiêu Dục.
Cuộc phản loạn chưa tới nửa ngày, đã bị trấn áp.
Khi Tiêu Yến bị áp giải, quỳ xuống trước mặt ta, phượng quan giá y trên người ta vẫn chưa tháo xuống.
Hắn nhìn cách ăn mặc giống hệt như ngày đại hôn ở kiếp trước của ta, ánh mắt dần trở nên hoảng hốt. Tiêu Yến lưu luyến vươn tay ra, muốn chạm vào góc váy của ta, lại bị ta chán ghét nghiêng mình tránh thoát.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt chứa đầy sự tổn thương và không cam lòng.
“A Vũ, nàng hận ta đến thế sao?”
Ta ở trên cao nhìn xuống hắn, giống như đang nhìn một con chó nhà có tang thật đáng thương.
“Lúc mới trọng sinh, là hận.”
“Ta hận không thể cùng ngươi đồng quy vu tận ngay trên yến tiệc tuyển phi ở Vị Ương cung.”
“Nhưng bây giờ…” Ta ngừng lại, “Ta chỉ cảm thấy, ngươi chẳng còn can hệ gì nữa.”
Hắn như bị một thứ gì đó hung hăng đánh trúng. Cơn đau kịch liệt khiến hắn ôm lấy ngực, cong lưng xuống. Giọng nói khàn đặc gần như nghe không rõ: “Vậy còn… yêu thì sao?”
Ta lạnh nhạt nhìn hắn, từng chữ đều tru tâm:
“Ngươi vẫn không biết… Kiếp trước, ta từng mang thai cốt nhục của ta và ngươi nhỉ?”
Đồng tử Tiêu Yến mãnh liệt co rút, giọng nói cũng theo đó mà run rẩy: “Nàng nói cái gì!?”
“Nó bị Bạch Ngâm Sương và Tiêu Ngọc Trinh hại chết rồi.”
“Để xem trò cười của ta, bọn họ đã hạ thuốc con ngựa ta huấn luyện. Hôm huấn luyện đó, con ngựa đột nhiên phát điên. Hất văng ta từ trên lưng ngựa xuống… Ta gãy chân, đứa bé cũng mất.”
Khuôn mặt Tiêu Yến rút đi tia huyết sắc cuối cùng.
“Sau đó trong hội mã cầu đón Công chúa Thiết Lặc bộ tới triều bái… Ngươi trách ta chỉ vì Tiêu Ngọc Trinh và Bạch Ngâm Sương đi lại gần gũi, liền sinh lòng đố kỵ, cố ý giả bệnh không ra.”
“Hại Đại Thịnh thua trận, muội muội tốt của ngươi không thể không xuất tái hòa thân. Ngươi mắng ta là độc phụ hẹp hòi ích kỷ, thề rằng sau này tuyệt đối sẽ không sách phong ta làm mẫu nghi thiên hạ.”
Nói đến đây, ta cười lạnh một tiếng đáp:
“Ngay giờ khắc này, ta muốn cho ngươi biết.”
“Kiếp trước Tiêu Ngọc Trinh đi hòa thân, toàn bộ là do nàng ta tự làm tự chịu.”
32
“Xin lỗi, A Vũ…”
Môi Tiêu Yến run rẩy.
Ta không nhìn hắn nữa, dời mắt nhìn về phương xa. Giọng nói tĩnh lặng giống như đang nói chuyện của người khác:
“Tiêu Yến, những chuyện này ta vốn từng nghĩ sẽ giải thích cho ngươi nghe.”
“Nhưng ngươi vĩnh viễn chỉ tình nguyện tin vào những thứ chính ngươi muốn tin.”
Tiêu Yến mềm nhũn ngã trên mặt đất, giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực.
Ta rút cây trâm phượng trên đầu xuống, nắm chặt, từng chút từng chút đâm vào tim hắn.
Hơi thở của Tiêu Yến càng lúc càng yếu ớt. Hắn bỗng thò tay vào ngực, run rẩy móc ra một vật.
Đó là một đạo nhương giải phù nhuốm máu, bị vò đến nhăn nhúm, lại dán sát vào tâm khẩu của hắn, giống như đang cất giấu một niệm tưởng không buông bỏ được.
“Ngày đó ở Viên Thông Tự… là để phá giải mệnh cách của nàng.”
Trong cổ họng hắn phát ra âm thanh không rõ ràng. Từng chữ đều như nặn ra từ trong kẽ xương.
“Ta đã leo chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang, cầu xin trước cửa vị cựu Quốc sư, mới đổi được đạo bùa này…”
“A Vũ, kiếp này ta là thật lòng muốn cưới nàng.”
“Chỉ là mọi thứ đều… quá muộn rồi.”
Ta không nhận lấy, chỉ cúi đầu nhìn một cái.
“Nếu có lai sinh…”
Tay Tiêu Yến run rẩy kịch liệt, nhưng vẫn không cam tâm giơ lên. Rất lâu sau, cánh tay lơ lửng giữa không trung của hắn cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, từ từ rủ xuống.
Ta tăng thêm lực đạo, lạnh lùng ngắt lời: “Sẽ không còn lai sinh nữa đâu.”
Bởi vì kiếp này, ta sẽ không còn để lại bất cứ tiếc nuối nào.
Tiêu Yến chết rồi.
Mắt vẫn mở to, hướng về phía ta. Chỉ là không còn lấy một tia sáng.
33
Giải quyết xong mọi chuyện, ta xoay người, nhìn thấy Tiêu Dục đang đứng dưới hành lang cách đó không xa. Không biết đã nghe được bao lâu.
Vết máu trên mặt, càng tôn lên hàng lông mày vốn đã diễm lệ của hắn, đẹp đến kinh hồn.
Hắn vẫn mặc bộ hỉ bào phối đôi với ta, màu sắc thoạt nhìn lại đậm hơn của ta. Phân không rõ là máu, hay là màu sắc nguyên bản của bộ y phục.
Ta hoảng hốt trong chốc lát. Chuyện trọng sinh, ta chưa từng kể cho hắn nghe.
Tiêu Dục cũng không bao giờ hỏi ta, vì sao lại liệu sự như thần hơn cả Quốc sư. Hắn chỉ vô điều kiện mà tin tưởng ta.
Giống như ta tin tưởng hắn.
Trong lúc ta không biết phải mở lời từ đâu, Tiêu Dục chợt sải bước lớn, đi về phía ta, ôm bổng ta lên.
Ta buột miệng khẽ kêu một tiếng, hắn đã đỡ ta vững vàng, cằm tựa lên trán ta.
Hạ thấp giọng, mang theo vài phần mị hoặc:
“Nương tử, mệt không?”
Hắn cúi đầu nhìn ta. Nơi khóe mắt chân mày ngập tràn ý cười, không còn một nửa điểm u ám.
“Nếu không mệt… chúng ta nên động phòng thôi.”
34
Cùng năm đó, đương kim Thánh thượng tốn vị, được tôn làm Thái thượng hoàng.
Thái tử Tiêu Yến dấy binh mưu phản, sự bại phục tru. Nam quyến trong phủ đều bị xử trảm, nữ quyến lưu đày Lĩnh Nam.
Hoàng hậu và An Hòa Công chúa Tiêu Ngọc Trinh vì tội mãi quan chúc tước, tham ô vô số, bị phế làm thứ nhân, chung thân u cấm.
Thái tử phi Bạch Ngâm Sương cùng nha hoàn thiếp thân tráo đổi thân phận, may mắn trốn thoát khỏi kinh thành. Ai ngờ đi được nửa đường, lại đụng phải đám lưu dân ngày trước bị Tiêu Yến bức ép để lo liệu quân lương. Bạch Ngâm Sương chịu đủ tủi
nhục, thai nhi không giữ được, cuối cùng phơi xác nơi hoang dã.
Hoàng nhị tử Tiêu Dục đăng cơ, lập ta làm Hậu.
Hạ chỉ, vĩnh viễn phế bỏ chế độ tuyển tú.
Hai năm sau, ta hạ sinh Hoàng trưởng tử.
Lúc lâm bồn, trong cung bỗng thấy thụy tước hàm chu quả đậu trên mái điện. Hương thơm dịu tỏa khắp phòng, qua ngày vẫn không tan.
Tiêu Dục đại hỉ, ban tên cho đứa bé là Thừa Hựu, phong làm Hoàng Thái tử.
Ngày Thừa Hựu bập bẹ biết nói, hoa ngọc lan trong ngự hoa viên chớm nở, sắc xuân quang đang độ tươi đẹp. Thằng bé bỗng ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn ta, đôi mắt sáng lấp lánh.
Nghẹn ngào gọi một tiếng: “Mẫu hậu, hài nhi đã về rồi.”
Ta sững sờ tại chỗ, lập tức ôm chặt con vào lòng.
Giây phút này, ta rốt cuộc cũng tin.
Trẻ con, vốn dĩ là đi theo mẫu thân.
Đứa bé kiếp trước chưa kịp chào đời. Đã đi theo ta, quay trở về rồi.
– Hoàn –
Chaporia
Bình Luận (0)