Tôi rất tán thưởng thái độ thẳng thắn này.
Bảo mở một trung tâm đào tạo cho anh làm chủ, cậu còn không chịu.
“Bây giờ Nịnh Nịnh và Nghi Nghi vẫn còn nhỏ, sự đồng hành của gia đình là rất quan trọng, chuyện công việc, đợi chúng lớn rồi tính sau.”
Chúng tôi cứ duy trì mối quan hệ người yêu như vậy, thời gian càng trôi qua, bọn trẻ càng thích cậu, và tôi cũng ngày càng tận hưởng cuộc sống ấm áp, bình dị này.
Tôi không ngờ Hoắc Minh lại đào hôn, mà lại vì tôi.
Nghe nói đó là một đám cưới vô cùng hoành tráng, cô dâu đã ở trong hậu trường rồi, nhưng Hoắc Minh không biết vì sao lại biến mất.
Tất cả mọi người đều đổ đi tìm anh ta, cuối cùng lại tìm thấy trong phòng làm việc.
Anh ta cứ ngây dại nhìn bức ảnh cưới của tôi và anh ta trên tường, sống chết không chịu tiếp tục cử hành hôn lễ.
Cô dâu và gia đình nhà gái nổi trận lôi đình, thề sẽ trả thù.
Mẹ Hoắc hết cách, đành phải đền bù một khoản tiền lớn.
Trải qua chuyện này, danh tiếng của nhà họ Hoắc trong giới thối hoắc, Hoắc Minh cũng luôn bị người ta chỉ trỏ cười cợt sau lưng.
Anh ta chẳng thèm bận tâm, bắt đầu ngày nào cũng lảng vảng xuất hiện quanh tôi, muốn cầu xin tôi tha thứ.
Ban đầu, tôi vốn dĩ nghĩ, cố nhịn một chút thì chuyện cũng qua.
Ai mà ngờ được, Hoắc Minh lại chạy đến trung tâm giáo dục sớm của Nịnh Nịnh và Nghi Nghi, định đón bọn trẻ về nhà chính họ Hoắc.
Chuyện này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của tôi.
Vài tháng sau, tôi bán nhà, đưa Chu Diệc Hằng và hai con gái di dân ra nước ngoài.
Hoắc Minh cho dù có bản lĩnh đến đâu, nhiều tiền đến mức nào, ra nước ngoài rồi, nhất thời anh ta cũng không thể tìm được chúng tôi.
Nghe nói sau đó anh ta đã dành rất nhiều thời gian nghe ngóng tin tức của tôi và các con, thậm chí còn chạy đến chỗ bố tôi để hỏi tung tích của tôi.
Bố tôi nghe xong, chẳng thèm đếm xỉa đến anh ta, chỉ đáp lại hai chữ: “Quả báo.”
**15**
Định cư ở Hà Lan, cuộc sống vẫn trôi qua thật thoải mái.
Cứ ngỡ Chu Diệc Hằng sẽ có chút không quen, nào ngờ, cậu ấy còn sống sung sướng hơn cả tôi.
Ban đầu chính cậu ấy là người đề nghị di cư sang Hà Lan, thủ tục cũng là cậu ấy nhờ người làm.
Lúc đó tôi còn nghĩ anh chàng này thật nhiệt tình.
Cho đến một ngày, ra phố dạo chơi, tôi thấy cậu ấy đang cãi nhau với mấy người mặc vest bảnh bao trong quán cà phê.
Lại gần, tôi loáng thoáng nghe thấy những từ ngữ như: kế thừa gia nghiệp, công việc, tài sản gì đó.
Lúc này tôi mới vỡ lẽ cái tên này căn bản chẳng phải loại người tâm thế phóng khoáng gì, mà mẹ kiếp cậu ta chính là một thiếu gia thế hệ thứ hai trốn việc.
Vì không muốn kế thừa cơ ngơi hàng trăm tỷ, anh ta chạy về nước đi học, vứt lại đống bừa bộn cho anh trai mình.
Anh trai cậu ta làm việc đến tối tăm mặt mũi, khó khăn lắm mới tìm được một cô vợ ưng ý, nhưng chẳng có thời gian mà yêu đương, tức đến mức suýt nhảy dựng lên.
Nhọc công dốc sức hỏi thăm mới phát hiện em trai đang trốn ở đây, không nói hai lời liền bay đến tóm cậu ta về quản lý công ty gia đình.
Chu Diệc Hằng vốn còn định lấy tôi ra làm mộc đỡ đạn, nhưng anh trai cậu ta lại rất khôn khéo, lập tức muốn tuyển tôi vào công ty luôn.
Tôi: ????
Tôi đã giàu nứt đố đổ vách rồi, còn bắt tôi đi làm nữa sao?
Anh cả Chu Diệc Hằng: “Vợ anh cũng ở công ty, hai thím có bầu có bạn, có thể chơi chung với nhau.”
Xì, tôi có quen biết gì vợ anh đâu, tại sao tôi phải chơi chung cơ chứ…
Vừa quay đầu lại, một anh chàng đẹp trai trắng trẻo, tướng mạo tuấn tú đứng đó, dịu dàng nhìn tôi.
Anh trai nhà họ Chu cao mét chín mấy, cùng với một “chị dâu” (anh dâu) nhà họ Chu cao mét tám mấy, da trắng mĩ miều.
Chỉ do dự đúng 0.01 giây, tôi gật đầu đồng ý tắp lự: “Ừm, bọn trẻ cũng lớn rồi, đến tuổi đi học rồi. Em cũng có thời gian rảnh rỗi, vậy em sẽ đi làm cùng với “anh dâu” nhé.”
Không dám nghĩ tới viễn cảnh có hai anh chàng đẹp trai bổ mắt như thế ngày nào cũng lượn lờ trước mặt tôi yêu đương, cuộc sống này mới hạnh phúc làm sao.
Chu Diệc Hằng mặt xám như tro tàn: “Cưng à, em cứ thế mà bán đứng anh sao?”
Tôi: “Ừ, phải bán chứ, em còn bận đẩy thuyền anh trai anh cơ mà.”
**16**
Hai năm sau, tôi vì một sự tình cờ lại trở thành người quản lý một phần nghiệp vụ trong nước của tập đoàn Chu thị.
Khi chuẩn bị về nước ký kết một dự án, tôi lại gặp Hoắc Minh.
Anh ta có vẻ đã thay đổi rất nhiều, cả người toát lên vẻ u ám vô cùng.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt anh ta trước tiên là sáng lên, nhưng rồi lại nhanh chóng tối sầm đi.
Bởi vì anh ta nhìn thấy bụng dưới hơi nhô lên của tôi, cùng với chiếc nhẫn kim cương xanh bự chảng trên ngón áp út.
“Em… lại kết hôn rồi?”
Tôi: “Ừ.”
Chu Diệc Hằng bảo không đi đăng ký kết hôn thì cậu ấy sẽ không đi làm, tôi thật sự hết cách đành phải đồng ý.
Nhưng tôi cũng chẳng buồn kể những chuyện này cho Hoắc Minh, vừa định rời đi thì anh ta chặn trước mặt tôi.
“Hoắc Duy cũng là con của em, thằng bé nghe tin em về nước, đã rất vui. Bây giờ tài xế đang đưa thằng bé qua đây, em không định gặp sao?”
Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, chỉ còn ba tiếng nữa, máy bay sẽ cất cánh.
Hai con sắp sinh nhật rồi, tôi không thể nán lại được.
Thế nên tôi đáp: “Nó thích người làm bố như anh nhất, có anh ở bên cạnh, chắc nó chẳng có gì phải bất mãn đâu.”
“Tôi và nó sớm đã không còn quan hệ gì nữa rồi, không có việc gì cần thiết thì không gặp nữa, ở nhà vẫn còn con nhỏ đang đợi tôi.”
Nói xong, tôi bước lên chiếc xe đang đến đón mình.
Tài xế nổ máy.
Ngay khoảnh khắc bánh xe lăn bánh, tôi nghe thấy một tiếng “mẹ” khản đặc.
Nhìn qua gương chiếu hậu, Hoắc Duy đã bước vào tuổi dậy thì, trở nên cao lớn và có phần hơi béo.
Thằng bé lảo đảo chạy đuổi theo sau xe, gọi “Mẹ” hết lần này đến lần khác.
Vừa chạy vừa lau nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Tài xế nhìn thấy, hỏi: “Phu nhân, có cần dừng lại không ạ?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Ngay từ cái lúc Hoắc Duy vì Bạch Tô Nhiễm mà xô ngã tôi, thằng bé đã chết đi trong trái tim tôi rồi.
Mọi sự van nài hay hối hận bây giờ, đều chẳng còn bất cứ ý nghĩa gì nữa.
Tôi đã sớm bước vào một cuộc đời mới của riêng mình.
===HẾT===
Chaporia
Bình Luận (0)