Tống Tuyết cười nhạt.

“Vượt qua bằng cách nào à?” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, “Thì cứ sống như thế thôi. Đi làm, về nhà, nấu cơm, chấm bài, kèm con học, nửa đêm lồm cồm bò dậy hạ sốt cho con, sáng dậy làm đồ ăn sáng cho nó, cuối tuần dẫn nó đi thư viện, đi họp phụ huynh ngồi tít hàng ghế cuối, nghe giáo viên khen ngợi hoặc phê bình nó.”

Cô kể những chuyện này, chẳng oán than nửa lời, giống như đang trần thuật lại cuộc sống của một người ngoài cuộc.

“Thế còn bản thân em?” Lục Kiến Quân hỏi.

“Bản thân em à?” Tống Tuyết ngẩn người, “Chẳng phải em chính là một phần của những chuyện đó sao?”

Cô quay đầu lại, ánh mắt rơi trên khuôn mặt anh.

“Nếu anh muốn hỏi em có thấy tủi thân không, thì chắc chắn là tủi thân rồi.” Cô nói, “Nhưng lúc đó, em thấy chỉ cần Lục Tử Ngang khôn lớn, chỉ cần nó có một mái ấm trọn vẹn, thì chút tủi thân này có đáng là gì.”

Lục Kiến Quân mấp máy môi, mà không thốt nên lời.

“Sau này thì sao?” Anh cố nặn ra một câu.

“Sau này nó lớn rồi, không cần em mấy nữa.” Tống Tuyết nói, “Anh thì vẫn y như vậy, đi sớm về khuya, thỉnh thoảng về ăn bữa cơm, thỉnh thoảng nói được đôi ba câu. Em bỗng nhiên một ngày phát hiện ra, hình như em cũng chẳng cần anh nữa rồi.”

Câu nói này bình tĩnh quá, bình tĩnh đến mức khiến người ta hoảng sợ.

“Em nguội lạnh trong lòng, là vì anh.” Lục Kiến Quân nói, “Thế nhưng Tống Tuyết à, mười tám năm đó, đã có lúc nào, dù chỉ là một khoảnh khắc thôi, em cảm thấy chúng ta vẫn còn cơ hội để sống tử tế với nhau không?”

Tống Tuyết cụp mắt xuống.

“Em cũng từng nghĩ vậy.” Cô đáp, “Nhất là mấy năm đầu mới ngủ riêng, tối tối em ngủ trong phòng làm việc, nghe thấy anh ngáy rống lên trong phòng ngủ chính, em lại nghĩ, hay là dọn về nhỉ, cố chen chúc một chút, biết đâu lại giống như ngày xưa.”

Cô bật cười một tiếng.

“Nhưng mỗi lần em đẩy cửa phòng làm việc, bước ra hành lang, lại nghe thấy anh gọi điện thoại nói chuyện dự án, chuyện tiền bạc, chuyện cơ hội với khách hàng. Giọng anh lúc ấy nghe hưng phấn lắm, năng lượng tràn trề lắm. Em lại tự nhủ, thôi bỏ đi, mình có dọn về, chắc anh ấy cũng chẳng để ý.”

Lục Kiến Quân chỉ thấy cổ họng như bị vật gì chặn cứng lại.

“Còn một lần nữa.” Ánh mắt Tống Tuyết đậu trên người anh, “Năm Lục Tử Ngang học lớp mười một, bỗng nhiên anh về sớm, lại còn mang theo cả hoa, bảo hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.”

Lục Kiến Quân sững sờ, cố gắng moi lại trí nhớ.

Mang máng có phân đoạn đó.

“Hôm đó là thư ký của anh nhắc anh.” Tống Tuyết điềm nhiên nói, “Anh đứng ngoài cửa gọi điện, em nghe không sót chữ nào. Anh bảo, ôi dào, may mà cô nhắc, không thì tôi lại quên béng mất.”

Mặt Lục Kiến Quân hơi trắng bệch.

“Tối hôm đó anh uống rượu, về đến nhà liền hứa hẹn sẽ thay đổi, từ ngày mai mỗi ngày sẽ về nhà sớm, dành thời gian cho em và con.

” Tống Tuyết cười khẽ, “Kết quả là ngay ngày hôm sau, anh lại đi công tác, lúc đi còn bỏ quên luôn bó hoa ngoài cửa.”

Cô ngừng lời.

“Hôm đó em đứng trước cửa, nhìn bó hoa ấy, bỗng nhiên cảm thấy, mệt mỏi vô cùng.”

Lục Kiến Quân đưa tay ôm lấy mặt.

“Tống Tuyết, xin lỗi em.” Giọng anh có phần nghẹn ngào.

Tống Tuyết lẳng lặng nhìn anh.

“Lục Kiến Quân, ba chữ này, ngần ấy năm anh đã nói bao nhiêu lần rồi?”

Lục Kiến Quân chột dạ.

“Mỗi lần em cằn nhằn chuyện anh không chịu về nhà, anh đều nói xin lỗi, lần sau anh sẽ chú ý. Mỗi lần anh hứa đến trường, rồi lại cho em leo cây phút chót, anh đều nói xin lỗi, công việc bận quá. Mỗi lần anh say khướt về nhà, nôn mửa bừa bãi ngoài cửa, hôm sau tỉnh dậy anh cũng xin lỗi, hứa sau này sẽ bớt uống lại.”

Cô gằn từng chữ.

“Nhưng có lần nào, anh thực sự sửa đổi chưa?”

Căn phòng bệnh tĩnh mịch đến mức tiếng hít thở cũng nghe mồn một.

Lục Kiến Quân chầm chậm buông tay xuống, nhìn cô.

“Lần này anh sẽ sửa.” Anh hạ thấp giọng.

Tống Tuyết không lập tức bác bỏ, chỉ khẽ thở dài một tiếng.

“Lục Kiến Quân, anh vừa mổ nhồi máu cơ tim xong, bác sĩ dặn phải chú ý tâm trạng.” Cô đứng dậy, “Đừng nhắc đến mấy chuyện này nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Cô đi ra chỗ cửa sổ, kéo bớt rèm lại, để ánh nắng lọt vào ít hơn một chút, rồi rót đầy cốc nước đặt trên tủ đầu giường.

“Em ra ngoài hỏi y tá một tiếng, xem hôm nay còn lịch kiểm tra gì không.” Cô bảo, “Anh chợp mắt một lúc đi.”

Nói xong, cô quay người định đi.

“Tống Tuyết.” Lục Kiến Quân lại gọi giật cô lại.

“Hả?”

“Em đừng ly hôn.” Anh nhìn theo bóng lưng cô, “Ít nhất là, đừng ly hôn ngay bây giờ.”

Tấm lưng Tống Tuyết hơi cứng đờ.

“Tại sao?” Cô không ngoái đầu lại.

“Bởi vì anh còn chưa kịp làm hết những việc lẽ ra phải làm.” Lục Kiến Quân thổ lộ, “Anh vẫn chưa đàng hoàng cùng em đi dạo công viên một buổi, chưa cùng em đi xem buổi triển lãm mà em thích, chưa từng thức trắng đêm trực bên giường lúc em ốm đau, chưa từng ôm lấy em một cái lúc em đau lòng.”

Anh khựng lại một lát.

“Anh vẫn chưa nói cho em biết, thực ra anh vẫn luôn rất thích em.”

Lúc này Tống Tuyết mới quay người lại, ánh mắt đong đầy sự phức tạp.

“Anh thích em?” Cô hỏi.

“Phải.” Lục Kiến Quân gật đầu, “Từ hồi mới quen đã thích rồi. Về sau cứ mải miết kiếm tiền, cắm cúi xông về phía trước, thấy mấy lời này sến súa quá, nên cứ thế lờ đi không nói.”

Anh cười chua chát.

“Anh cứ ngỡ không nói cũng chẳng sao, dù sao thì cũng kết hôn rồi, ngày tháng chẳng phải cứ thế trôi qua sao.”

Tống Tuyết lặng lẽ nhìn anh, mãi sau mới cất tiếng.

“Lục Kiến Quân, bây giờ anh nói mấy lời này, em nghe thấy châm biếm lắm.”

“Anh biết.” Anh không biện bạch, “Nhưng anh vẫn muốn nói ra.”

Tống Tuyết thu hồi ánh mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...