17
Ta không ngờ y thực sự có thể phát triển cửa tiệm ngày một lớn. Ngoài hôn thư, Tề Ngọc còn viết thư, đơn kiện, khế ước, câu đối… Khoảng nửa năm, y dựa vào năng lực của mình trả hết nợ cho ta và mua một căn nhà. Ngày giao văn tự nhà cho ta, y nói muốn đến cầu hôn.
Ta hỏi: “Ngài không sợ nữa sao?”
Y nghiêng người nhìn ta tình tứ: “Sợ thì vẫn sợ, sợ nàng theo ta phải chịu khổ. Nay dù có nhà, nhưng xa xa không bằng phủ Tướng quân, ta sợ nàng ở không quen.”
Khi y chưa nói hết, ta đã tiến lên ôm chặt lấy y. Trước đây ta ở phủ Thái phó, có người hầu, người nấu, chẳng thiếu thứ gì nhưng chưa bao giờ hạnh phúc. Vì vậy ta không sợ khổ, chỉ sợ người chung chăn gối không thương xót mình. Nắm tay Tề Ngọc, ta từng bước tiến vào phủ Tướng quân.
Mẫu thân ngồi trước sảnh, ca ca và tẩu tử cũng đợi ở cửa. Trước mặt người nhà ta, Tề Ngọc quỳ xuống:
“Nếu ta và Cẩm Sắt thành thân, tuyệt đối không nạp thiếp. Nếu trái lời thề, mọi cửa tiệm, nhà cửa dưới tên ta đều thuộc về nàng.”
Ca ca bưng ly rượu Nữ Nhi Hồng ta thích nhất: “Đây là thứ Cẩm Sắt thích nhất, ngươi có nguyện uống cùng nàng không?”
Tề Ngọc không biết uống rượu, ta biết nên định ngăn y lại. Ca ca trêu: “Còn chưa gả cho hắn mà đã bảo vệ thế này rồi sao?”
Tề Ngọc đón lấy ly rượu: “Sau này ta sẽ cùng nàng uống rượu cả đời.”
Ngày hôm đó, cả phủ tràn ngập niềm vui. Mẫu thân hỏi: “Muốn định ngày nào?”
Ta mỉm cười: “Ngày Lập Hạ đi ạ.”
Những ngày tiếng ve bắt đầu râm ran, là lúc ta yêu thích nhất.
18
Trong những ngày bận rộn, mẫu thân cho biết Hoắc Hành Chỉ vì chuyện triều chính bị Bệ hạ xử phạt, đánh ba mươi trượng. Ta ngạc nhiên: “Ngài ấy vốn tiến lui có độ, sao lại như vậy?”
“Nghe nói gần đây ngài ấy thường tâm hồn treo ngược cành cây nên xảy ra sai sót. Hai nhà ta vốn có giao tình từ nhỏ, khi nào rảnh con nhớ đến thăm.”
Ta gật đầu đồng ý. Về đến tiệm của Tề Ngọc, khi y không bận, ta hỏi: “Hoắc Hành Chỉ bị thương, mẫu thân bảo ta đi thăm, ngài có muốn cùng đi không?”
Bút lông trong tay y không dừng, sau một hồi múa bút, y đứng dậy: “Được, ta cùng nàng đi.”
19
Phủ Hoắc, mọi thứ vẫn như xưa. Nhưng ta không còn tự ý đi lại như trước, mà với tư cách một vị khách để quản gia dẫn đường. Khi đến phòng Hoắc Hành Chỉ, Tề Ngọc chủ động nói sẽ đợi ta ở sân, ta không cưỡng cầu, một mình bước vào.
Trên sập, Hoắc Hành Chỉ đang nằm sấp, thấy ta đến, chàng gượng dậy đứng lên, tựa vào cột bên cạnh.
“Cẩm Sắt, ngày đó ta đi gặp Lâm Hàm Nguyệt không khóa cửa, chỉ để đợi nàng đến gọi ta. Nhưng ta đợi hồi lâu không thấy bóng dáng nàng, chỉ có thể nghe nàng ấy bày tỏ lòng mình.”
Ta bình thản đáp: “A Nguyệt cô nương tính tình thẳng thắn, dám mạnh dạn bày tỏ, quả nhiên không phải nữ tử tầm thường.”
Đây chính là những lời chàng từng dùng để biện minh cho nàng ta khi ta và chàng cãi vã kiếp trước. Nhưng nay ta nói vậy không phải để chọc chàng giận, mà vì những điều này không còn liên quan đến ta nữa.
Hoắc Hành Chỉ nghe vậy, sắc mặt càng khó coi hơn, gằn từng chữ: “Cẩm Sắt, rốt cuộc ta không hề xảy ra chuyện gì với nàng ấy.”
Kiếp này hay kiếp trước, họ có lẽ không có quan hệ xác thịt. Nhưng… vậy tại sao ta lại đau khổ đến thế? Có lẽ vì chàng lần nào cũng đặt nàng ta lên trên hết.
Ở bên ta nhưng lòng lại nhớ về nàng ta…
Ta không đáp, Hoắc Hành Chỉ lại khó khăn nói: “Cẩm Sắt, nếu ta nói ta thích nàng thì sao?”
Chàng nói chàng sẽ không đưa Lâm Hàm Nguyệt theo bên mình nữa, sẽ không cùng nàng ta bàn chuyện xưa, cũng không đặt ta sau nàng ta. Thậm chí, Hoắc Hành Chỉ còn tưởng tượng về những ngày chỉ có hai người, nói sẽ cùng ta uống rượu, đạp thanh, sinh một đứa con hoạt bát đáng yêu. Những điều ta từng hằng mong đợi, nay chẳng còn chút mặn mà. Hóa ra, con người ta không thể mãi kỳ vọng vào một điều gì đó.
20
Thực ra ta từng nghĩ, nếu không có Lâm Hàm Nguyệt, ta và Hoắc Hành Chỉ liệu có khác không. Nhưng thực ra, kết quả cũng chẳng khác mấy. Không có nàng ta, sẽ có những đồng môn khác. Không có đồng môn, sẽ có những nữ tử ngây thơ lãng mạn khác. Hoắc Hành Chỉ không nguyện vì ta mà lùi nửa bước, Lâm Hàm Nguyệt chính là nắm thóp được điều này mới bám riết không rời.
Vì vậy… kết cục giữa chúng ta không thể thay đổi, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Ta ngước nhìn ra cửa sổ, trời sắp mưa, bèn vội vàng nói: “Ngày Lập Hạ, nếu rảnh hãy đến uống rượu mừng của ta và Tề Ngọc.”
Ta không quay đầu lại, chạy về phía Tề Ngọc. Khi sắp bước ra khỏi cửa, Hoắc Hành Chỉ nghẹn ngào hỏi: “Cẩm Sắt, nàng có hận ta không?”
Bước chân giữa không trung khựng lại. Ta suy nghĩ thật nghiêm túc. Nay ta không hận Hoắc Hành Chỉ. Không phải vì ta đại lượng, mà vì ta muốn sống nốt đời này trong hạnh phúc. Kiếp trước, ta đã trách một đời, hận một đời, cũng yêu một đời, để rồi cuối cùng kiệt sức mà chết, khiến mẫu thân phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Nay ta đã hiểu, trân trọng hiện tại chính là sự không phụ lòng tốt nhất.
21
Ngày tháng thoi đưa, cuối cùng cũng đến ngày Lập Hạ. Cây xanh đan xen cành lá, nắng vàng rực rỡ xuyên qua kẽ lá. Trên cây treo những dải lụa đỏ, mười bước một nút, lụa rủ xuống tĩnh lặng như những đám mây đỏ giữa biển xanh.
Sau lễ nghi, Yên Hồng dìu ta vào phòng tân hôn. Ta cứ ngỡ phải đợi rất lâu mới thấy Tề Ngọc, nhưng chỉ nửa canh giờ sau, y đã đến. Ngoài phòng, ca ca nói tửu lượng y kém, sau này cần luyện tập nhiều hơn. Nhưng khi ca ca rời đi, y đột nhiên ngồi dậy. Ta chợt hiểu, hóa ra đây là y giả vờ.
Khi vén khăn đỏ, Tề Ngọc khẽ vén lọn tóc mai ra sau tai ta, ánh mắt tràn đầy sủng ái. Ta hơi ngước đầu nhìn gương mặt tuấn lãng của y, lòng ngập tràn hạnh phúc, chủ động ôm lấy cổ y và trao một nụ hôn. Nến hỷ cháy sáng, trong phòng ấm áp. Tề Ngọc đã thỏa mãn mọi tưởng tượng tốt đẹp nhất của ta về đêm động phòng hoa chúc.
22
Ngày hôm sau, ta và Tề Ngọc vừa đến tiệm thì người của phủ Thái phó đến. Nghe quản gia nói, Hoắc Hành chỉ đã xin từ quan, giờ Ngọ hôm nay sẽ rời kinh thành.
Tề Ngọc khựng lại: “Cẩm Sắt, nàng có muốn đi tiễn không?”
Ta tiếp tục đung đưa xích đu: “Tiễn thì không cần đâu. Chỉ chúc ngài ấy quãng đời còn lại bình an là đủ.”
Quản gia rời đi, Tề Ngọc cũng xong việc. Ta nũng nịu: “Xích đu này đung đưa không cao.”
Nam tử ấy cười tiến đến bên ta: “Được được được, không cao, để ta đẩy nàng.”
Nhìn bóng hình kéo dài trên mặt đất, mắt ta vô thức cong lên.
Cứ như vậy đi, không cần điều gì xảy ra nữa, cứ thế mà hạnh phúc sống trọn đời.
【 Toàn văn hoàn 】
Chaporia
Bình Luận (0)