Tôi theo phản xạ lùi lại, cả người dâng lên một cảm giác buồn nôn không thể kìm chế.
Ghê tởm đến cực điểm!
Tôi nhìn người trước mặt — người bạn thân đã ở bên tôi hơn hai mươi năm, người chưa từng rời bỏ tôi trong lúc tôi trầm cảm — lồng ngực bỗng nghẹn lại.
“Thích tôi?”
Giọng tôi bình tĩnh, nhưng lạnh lẽo đến thấu xương: “Nếu anh thật sự thích tôi… tại sao không nói sớm?”
“Tại sao lại lấy thân phận bạn thân ở bên cạnh tôi, nhìn tôi kết hôn, nhìn tôi mang thai, nhìn tôi hết lần này đến lần khác bị tổn thương?”
“Tại sao phải giấu giới tính, giấu tình cảm… ở bên tôi diễn suốt bao nhiêu năm như vậy?”
“Anh và Phó Yến Thành… có gì khác nhau chứ?”
Cổ họng Chu Ninh nghẹn lại, giọng nói mang theo sự nức nở: “Tôi sợ… sợ cậu không chấp nhận được thân phận của tôi, sợ cậu bị người ngoài dị nghị.”
“Sợ sau khi biết sự thật… cậu ngay cả người bạn như tôi cũng không muốn giữ lại.”
“Tôi sợ chỉ cần nói ra… sẽ hoàn toàn mất cậu.”
“Vậy nên anh chọn lừa dối tôi?”
Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại không thể kìm được mà rơi xuống.
Sắc mặt Chu Ninh trắng bệch, muốn giải thích: “Tiêu Vân, tôi chỉ là…”
“Đủ rồi.”
Tôi cắt ngang anh ta, không muốn nghe thêm bất cứ lời biện minh nào nữa.
“Bây giờ chỉ cần nghe giọng anh… tôi đã thấy buồn nôn.”
“Cả hai người… đều khiến tôi cảm thấy ghê tởm vô cùng.”
Tôi không nhìn thêm bất cứ ai, kéo vali, đi thẳng về phía cổng soát vé.
Nhân viên kiểm tra vé, cho qua.
Tôi không dừng bước, lên tàu cao tốc.
Cửa tàu chậm rãi khép lại, ngăn cách hoàn toàn gương mặt sững sờ của Phó Yến Thành và Chu Ninh ở bên ngoài.
Đoàn tàu khởi hành, dần tăng tốc, bỏ lại thành phố đầy đau thương này ở phía sau.
Chuyến tàu đi về phương Nam kéo dài một ngày một đêm.
Tôi chọn một thành phố nhỏ ven biển — yên tĩnh, xa lạ, không ai quen biết tôi.
Sau ca đình chỉ thai, cơ thể tôi suy yếu, tôi nghỉ dưỡng suốt một tháng.
Không liên lạc với người cũ, không xem lại những tin nhắn quá khứ, dồn toàn bộ tâm trí vào chính mình.
Mỗi ngày đi dạo, phơi nắng, học nấu ăn, từ từ điều chỉnh cảm xúc.
Chứng trầm cảm từng bủa vây tôi… trong những ngày không bị ai quấy rầy, dần dần tan biến.
Sau khi cơ thể hồi phục, tôi dùng số tài sản có được sau ly hôn, thuê một cửa tiệm nhỏ mặt phố.
Trang trí đơn giản, sạch sẽ, sáng sủa.
Tôi mở một tiệm hoa.
Đặt tên là “Vân Gian”.
Chỉ bán những loài hoa tôi thích.
Hoa hồng, hoa bách hợp, cúc họa mi, cát tường… và cả những loại hoa dại không gọi tên được.
Mỗi sáng sớm đi chợ hoa chọn hoa, tỉa cành, bó hoa.
Có người mua, tôi lặng lẽ gói lại.
Không có khách, tôi ngồi bên cửa sổ đọc sách, nghe nhạc.
Cuộc sống trôi chậm… nhưng rất vững vàng.
Tôi không còn sống vì bất kỳ ai, chỉ chiều lòng chính mình.
Sức sống từng biến mất… dần dần quay trở lại.
Tống Tiêu Vân của trước đây… đã chết từ trong căn phòng bệnh viện ấy.
Còn tôi bây giờ… chỉ sống vì chính mình.
Chaporia
Bình Luận (0)