Dứt khoát buông xuôi mặc kệ sự đời, ngày ngày ru rú trong nhà, đại môn không bước nhị môn không qua.
Dù sao thì có nói hay không nói, nhân duyên cũng đều đứt gánh, công đức đều chẳng cộng thêm tí nào.
Nguyệt Lão cũng cuống cuồng, ngày ngày báo mộng hỏi ta:
“Sao ngươi không làm việc nữa? Bệnh rồi à?”
Ta lười nhác chẳng buồn để ý.
Dù sao ta cứ há miệng là xé hôn sự, chi bằng ngậm miệng nằm ườn cho xong.
Vừa hay nhà ta muốn mở rộng buôn bán lên kinh thành, nương ta thấy ta ngày nào cũng ủ rũ rũ rượi, tưởng ta uất ức thành tâm bệnh.
Liền vỗ bàn quyết định:
“Đi! Đưa Niệm Niệm lên kinh thành đổi phong thủy!”
Thế là, năm sáu tuổi, ta thu dọn hành trang, theo cả nhà dời tới kinh thành.
Ta nào hay biết, nhân duyên chốn kinh thành, so với ở quê còn loạn lạc, bùng nổ, hoang đường hơn gấp bội.
Càng không biết, cái miệng này của ta, sắp sửa khuấy đảo toàn bộ quý phái kinh thành đến phiên thiên phúc địa.
5
Đến kinh thành, ta quyết định kim bồn tẩy thủ.
Lão già Nguyệt Lão ngày nào cũng lải nhải chuyện công đức, ta nghe mà đau hết cả đầu.
Công đức của ta hiện tại đã rớt xuống mức âm rồi.
Cho nên ta hạ quyết tâm —
Đại môn không bước, nhị môn không qua. Ai đến chơi nhà ta cũng trốn vào buồng trong, giả vờ vắng mặt.
Hàng xóm? Không qua lại. Ngoài phố có người đón dâu? Ta nhắm mắt đi thẳng.
Ta kiên trì ròng rã suốt ba tháng trời.
Sau đó thì phá công.
Hôm ấy nương ta dẫn ta tới tiệm tơ lụa mua vải.
Chưởng quỹ là một vị thẩm thẩm dáng người đầy đặn, hòa ái, vừa xé vải vừa hàn huyên cùng nương ta: “Khuê nữ nhà ta đã định thân rồi, tháng sau qua cửa, hiền tế là người mở y quán ở thành nam, tính tình cực kỳ tốt.”
Ta cúi gằm mặt, giả vờ đếm hoa văn trên xấp vải.
“Niệm Niệm,” nương ta gọi, “Mau chào thẩm thẩm đi con.”
Ta ngẩng đầu, nhìn vị thẩm thẩm nọ — rồi lại nhìn sang bức hoạ treo trên tường phía sau lưng bà, là hiền tế của bà.
Dòng chữ tức khắc bùng nổ:[Nam nhân này đã thú thê một lần rồi, không hề nói với ai. Chính thất vẫn còn sống, đang nuôi ở dưới quê.]
“Thẩm thẩm , hiền tế của thẩm đã lấy vợ rồi, chính thất vẫn còn đang nuôi ở dưới quê kìa.”
Xấp vải trong tay thẩm thẩm rơi bộp xuống đất.
Ba ngày sau điều tra rõ ràng, nam nhân kia quả nhiên đã có thê thất, giấu giếm cực kỳ kỹ lưỡng.
Hôn sự tan tành.
Thẩm thẩm mập mang tới nhà ta hai xấp lụa là, nắm chặt tay ta rưng rưng: “Cô nương, cháu đúng là đã cứu mạng khuê nữ nhà ta.”
Nương ta nhìn hai xấp tơ lụa, nửa ngày trời không thốt nên lời.
Đêm đó, ta mơ thấy Nguyệt Lão. Lão già ngồi vắt vẻo trên áng mây, giơ ngón tay cái về phía ta.
Ta lật người, giả vờ như không thấy.
Sau vụ ở tiệm tơ lụa, uy danh của ta bắt đầu vang dội trong phạm vi một con phố nhỏ.
Triệu thẩm bán son phấn là người nhanh chân nhất.
Nhi tử nhà bà vừa định thân, cô nương là chủ một quán trà ngoại thành.
Triệu thẩm xách theo hai hộp son mỡ, cười rạng rỡ không khép nổi miệng: “Niệm Niệm, giúp thẩm thẩm xem chút, hôn sự này có vững vàng không?”
Nương ta chắn ngay phía trước: “Trẻ con nó không hiểu —”
“Ôi dào, chuyện nhà Vương thẩm ở tiệm tơ lụa chúng ta đều nghe ngóng cả rồi, tẩu cũng đừng khiêm nhường nữa.”
Nương ta ngoảnh lại nhìn ta.
Ta lướt mắt nhìn nhi tử của Triệu thẩm, rồi lại ngó sang bức hoạ của cô nương nọ.
Dòng chữ:[Hai người đều là chân tâm, cô nương siêng năng, tiểu tử thật thà. Chỉ hiềm nỗi tiểu tử ăn cơm hay nhai chép miệng nhóp nhép, cô nương không chịu nổi. Nhưng thành hôn ba tháng sẽ thành thói quen.]
“Mối hôn sự này thành được. Có điều nhi tử của thẩm ăn cơm hay nhai chép miệng, lúc đầu cô nương kia không chịu nổi, qua ba tháng sẽ quen thôi.”
Triệu thẩm nửa tin nửa ngờ rời đi.
Ba tháng sau, Triệu thẩm xách theo một bọc điểm tâm lớn tới, vừa bước vào cửa đã hỉ hả: “Niệm Niệm! Cháu nói đúng lắm! Tức phụ hai tháng đầu ngày nào cũng ném đũa, tháng thứ ba tự nhiên không ném nữa! Giờ hai đứa nó dính nhau như sam vậy!”
Bà nằng nặc đòi để điểm tâm lại, lại còn cố nhét vào tay ta một hồng bao.
“Nương, nương đếm thử xem bên trong có bao nhiêu?”
Nương ta xé ra đếm — hai lạng bạc.
Tối đó lúc ăn cơm, nương ta đẩy đĩa thịt kho tàu tới trước mặt ta, vừa gắp thức ăn cho ta vừa thủ thỉ: “Đương gia à, khuê nữ nhà ta hôm nay kiếm được tiền rồi.”
Cha ta đang lùa cơm, đũa khựng lại: “Sao cơ?”
Nương ta đập hồng bao cộp một cái lên bàn: “Hai lạng. Giúp người ta xem một mối nhân duyên, người ta tạ ơn đấy.”
Cha ta cầm hồng bao lên ước lượng, hai mắt dần dần sáng rực.
Sau đó người vỗ cái đốp lên trán, giọng lớn đến mức làm bụi trên xà nhà cũng rớt xuống: “Ây da! Sao trước đây không nghĩ ra chuyện thu tiền nhỉ!”
“Hồi ở huyện thành, chỉ mải lo trốn người ta, xem không công cho bao nhiêu nhà!”
“Sớm biết thu được tiền, nhà ta đã phát tài từ lâu rồi!”
Nương ta trừng mắt: “Khuê nữ nhà ông suýt phá tan hôn sự nhà người ta, ông còn muốn thu tiền?”
Cha ta lẽ thẳng khí hùng: “Phá cũng phải thu chứ! Phá là giúp người ta tránh tai họa, tránh tai họa không đáng hai lạng sao?”
6
Đi đi lại lại, gia quyến của một vài tiểu quan lại cũng nắm được tin tức — “Thẩm gia có một tiểu nha đầu sáu tuổi, bói nhân duyên chuẩn vô cùng.”
Hôm đó, có một tiểu cô nương tự mình tìm đến.
Mười bốn mười lăm tuổi, y phục giản dị, không dẫn theo nha hoàn, chỉ có một thân một mình. Đứng chần chừ trước cửa hồi lâu mới dè dặt gõ.
“Tiểu muội là Thẩm gia tiểu nương tử phải không?”
“Ta muốn nhờ muội giúp ta xem một mối nhân duyên.”
Nương ta mời người vào, tỷ ấy vừa ngồi xuống, hốc mắt đã đỏ hoe.
Chaporia
Bình Luận (0)