Quay lại Chương 1 ở đây nha 👉👉 https://comong.site/blind-box-trong-cop-xe/1
“Anh, gọi người tới, dọn hết đồ có giá trị trong nhà đi.”
“Cái TV này, tủ lạnh, sofa… dọn hết.”
“Khi nào đủ năm mươi vạn, thì cho họ chuộc lại.”
Anh tôi gật đầu, rút điện thoại ra chuẩn bị gọi.
Tiếng khóc của Triệu Hồng lập tức tắt lịm.
Bà ta bật dậy, dang tay chắn trước TV, như con thú bảo vệ con non.
“Cô dám!”
“Tôi có dám hay không, bà cứ thử.”
Tôi đứng dậy, không thèm nhìn họ thêm một lần.
“Anh, chìa khóa xe ở trong túi hắn, lấy lại.”
“Còn lại… bắt đầu từ căn nhà này, dọn từng thứ một.”
Anh trai tôi, Từ Phong, không nói thêm một lời, trực tiếp bước về phía Chu Minh.
Chu Minh sợ đến mức lùi liên tục về sau.
“Anh đừng lại đây!”
“Tôi… tôi tự đưa!”
Anh ta run rẩy móc chìa khóa xe từ trong túi ra, đưa tới.
Anh tôi nhận lấy, cân nhẹ trong tay rồi ném cho tôi.
Tôi nắm lấy chiếc chìa khóa lạnh ngắt.
Trong lòng… bình tĩnh đến lạ.
Đây là thứ tôi đáng được nhận.
Thấy xe không giữ nổi nữa, Triệu Hồng lập tức chuyển mục tiêu, lao tới ôm chặt bộ sofa gỗ đỏ.
“Đây là đồ cưới của con trai tôi! Cô không được mang đi!”
“Cũng là tiền tôi mua.” tôi lạnh nhạt đáp.
“Anh, bắt đầu từ bộ sofa này.”
Hai người đi cùng anh tôi lập tức bước lên một bước.
Tư thế đó… là thật sự chuẩn bị dọn đồ.
Triệu Hồng hoảng loạn hoàn toàn.
Đống nội thất này chính là thứ bà ta đem ra khoe khắp làng.
Nếu hôm nay bị tôi dọn sạch trước mặt mọi người… sau này bà ta còn mặt mũi nào nữa?
Chu Minh cũng không chịu nổi nữa.
Anh ta “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
“Từ Cầm… tôi cầu xin em…”
“Xem như vợ chồng một thời, em để cho chúng tôi một con đường sống đi…”
Nước mắt nước mũi lẫn lộn, anh ta cố dùng chút tình cảm cuối cùng để níu kéo.
Đáng tiếc…
Tim tôi từ lâu đã nguội lạnh.
“Đường sống?”
“Lúc các người coi tiền của tôi như két sắt riêng, muốn rút là rút… có từng nghĩ đến đường sống của tôi không?”
“Lúc cả nhà các người hợp lại, chửi tôi là con gà không biết đẻ… có từng nghĩ đến đường sống của tôi không?”
“Lúc anh dẫn Bạch Lộ về, định ép tôi ra khỏi nhà tay trắng… có từng nghĩ đến đường sống của tôi không?”
Mỗi câu hỏi của tôi đều như búa nện xuống.
Chu Minh cứng họng.
Triệu Hồng thấy cầu xin không được, cũng quỳ xuống, vừa khóc vừa gào.
“Chúng tôi thật sự không có tiền… năm mươi vạn… bán cả nhà cũng không gom nổi…”
“Thật sao?”
Tôi nhìn bà ta như nhìn một trò hề.
“Triệu Hồng, bà quên mất… viên gạch lỏng dưới gầm giường trong phòng bà rồi à?”
Tiếng khóc của bà ta lập tức tắt nghẹn.
Mắt mở to, nhìn tôi như gặp quỷ.
“Cô… sao cô biết?”
“Muốn người khác không biết… trừ khi mình đừng làm.”
Có lần tôi nửa đêm dậy uống nước, vô tình thấy bà ta lén lút giấu đồ dưới gầm giường.
Lúc đó tôi không để tâm.
Nhưng sau này, khi Chu Minh nợ cờ bạc, bà ta lại khóc lóc nói trong nhà không còn một xu…
Tôi liền nhớ ra.
“Ở đó… là tiền riêng bà tích cóp cả đời, đúng không?”
“Một cuốn sổ tiết kiệm, còn có không ít tiền mặt.”
“Cộng lại… chắc cũng tầm ba mươi vạn.”
“Bà định để dành cho con trai sau này làm lại từ đầu?”
Sắc mặt Triệu Hồng trắng bệch như giấy.
Đó là lá bài cuối cùng của bà ta.
Giờ… bị tôi lật tung trước mặt tất cả.
“Còn lại hai mươi vạn, các người tự nghĩ cách.”
“Tôi cho các người mười phút.”
“Mười phút sau, nếu chưa thấy tiền…”
“Anh tôi sẽ bắt đầu dọn đồ.”
Tôi đưa ra tối hậu thư.
Anh tôi liếc đồng hồ, bắt đầu đếm ngược.
“Mười… chín… tám…”
Mỗi con số… như lưỡi dao treo trên đầu.
Triệu Hồng và Chu Minh nhìn nhau.
Trong mắt chỉ còn lại tuyệt vọng.
Cuối cùng, Triệu Hồng như bị rút hết sức lực, ngã vật xuống.
“…Tôi đi lấy.”
Bà ta loạng choạng đứng dậy, từng bước lê về phòng ngủ.
Một lúc sau, bà ôm ra một chiếc hộp sắt bọc vải đỏ.
Mở ra.
Quả nhiên là một cuốn sổ tiết kiệm, và từng xấp tiền mặt được buộc gọn gàng.
Bà ta đẩy chiếc hộp về phía tôi, ánh mắt đầy oán độc.
“Phần còn lại… nhà tôi thật sự không có…” Chu Minh khàn giọng nói.
“Không có?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở vòng bạn bè của em gái anh ta – Chu Lệ.
Bài đăng mấy ngày trước.
Cô ta đang khoe chiếc xe mới chồng mua.
“Bảo em gái anh bán chiếc xe đó đi.”
“Hoặc trả lại cho tôi ba vạn hồi môn năm đó, tính cả lãi.”
“Nếu không…”
Chaporia
Bình Luận (0)