“Năm phút sau mà còn ở đây…”
“Tôi sẽ báo công an, kiện các người xâm nhập trái phép.”
Tôi dừng lại một nhịp, giọng nhẹ mà lạnh.
“Nhắc thêm một câu.”
“Camera trước cửa nhà tôi… và camera hành lang… từ lúc tôi bước vào thang máy đã ghi hình hết rồi.”
Lời tôi nói, giống như từng lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào chỗ yếu nhất của nhà họ Chu.
Điện. Nước. Gas. Wifi.
Bốn thứ thiết yếu của cuộc sống hiện đại… bị tôi cắt sạch chỉ trong một nốt nhạc.
Căn hộ của tôi, từ một nơi trú ẩn ấm áp, biến thành một chiếc lồng lạnh lẽo… không thể ở nổi.
Chu Lệ là người bật dậy đầu tiên.
Cô ta trẻ, nóng tính, cũng là người không nhịn được nhất.
“Từ Cầm, cô dựa vào cái gì! Nhà này anh tôi cũng có phần! Cô làm vậy là xâm phạm quyền cư trú của chúng tôi!”
Còn định giảng “luật” với tôi.
Tôi nhìn cô ta, như nhìn một đứa trẻ chưa hiểu chuyện.
“Quyền cư trú?”
Tôi lấy giấy ly hôn ra, lắc nhẹ trước mặt cô ta.
“Nhìn cho rõ, Chu Lệ. Tôi và anh cô… không còn là vợ chồng nữa.”
“Căn nhà này, là tôi mua toàn bộ trước hôn nhân. Sổ nhà chỉ đứng tên một mình tôi.”
“Về mặt pháp lý, đây là tài sản cá nhân của tôi. Không liên quan một xu nào đến anh cô… hay nhà họ Chu.”
“Còn anh cô…”
Tôi quay sang Chu Minh.
Anh ta đứng đó, sắc mặt xám xịt.
“Nếu anh có ý kiến, được thôi. Cứ kiện tôi ra tòa.”
“Tôi luôn sẵn sàng tiếp.”
“Nhưng tôi nhắc anh một câu. Một khi ra tòa, tất cả giao dịch tiền bạc giữa chúng ta, bao gồm cả khoản nợ cờ bạc của anh, từng đồng anh lấy từ tôi… đều sẽ bị lôi ra ánh sáng.”
“Còn cả chuyện anh vô sinh, chuyện anh cùng Bạch Lộ lừa hôn…”
“Chu Minh, anh chắc là muốn tất cả những thứ đó… công khai hết chứ?”
Sắc mặt anh ta đổi liên tục.
Trắng. Xanh. Rồi lại trắng bệch.
Anh ta không dám.
Một khi lên tòa, không chỉ không lấy được gì… mà còn mất sạch mặt mũi.
Triệu Hồng cũng hiểu ra.
Bà ta kéo tay Chu Lệ, ra hiệu đừng nói nữa.
Sau đó, lập tức đổi giọng, mềm yếu đáng thương.
“Tiểu Cầm… không, Từ Cầm.
”
“Dù không còn là người một nhà… thì cũng còn chút tình nghĩa chứ?”
“Chúng tôi giờ không có chỗ ở… cô có thể… cho chúng tôi ở nhờ một đêm không?”
“Trời cũng tối rồi, một bà già, hai người trẻ… biết đi đâu đây…”
Bà ta bắt đầu nặn ra mấy giọt nước mắt giả tạo.
Nếu là tôi trước đây…
Có lẽ đã mềm lòng.
Nhưng bây giờ, chỉ thấy buồn nôn.
“Không có chỗ ở?”
“Nhà ở quê của các người… vẫn còn nguyên mà?”
“À, tôi quên.” tôi giả vờ như vừa nhớ ra, “căn đó giờ cũng không còn là của các người nữa.”
“Còn đi đâu…”
“Chẳng phải các người vừa nhận từ tôi năm mươi vạn sao?”
“Năm mươi vạn… đủ để các người ở khách sạn năm sao cả năm rồi.”
“Hay là… giường phòng tổng thống không đủ êm?”
Câu nói của tôi khiến Triệu Hồng cứng họng.
Chu Lệ còn định cãi lại, bị Chu Minh kéo lại.
Anh ta biết… nói nữa chỉ càng nhục.
Tôi liếc nhìn điện thoại.
“Còn hai phút.”
Tôi không nhìn họ nữa.
Bước tới cửa sổ, kéo rèm ra.
Ánh nắng ùa vào, chiếu sáng từng hạt bụi trong không khí.
Cũng chiếu rõ… vẻ mặt khó coi, không cam tâm và đầy oán độc của ba người họ.
Tôi đi vào phòng thay đồ, lấy ra ba túi rác cỡ lớn.
Quay lại phòng khách.
Bắt đầu gom đồ của họ.
Từng món một.
Chiếc quần làm bẩn thảm của tôi.
Chiếc áo nồng mùi nước hoa rẻ tiền.
Tất cả những thứ không thuộc về nơi này… tôi ném hết vào túi rác.
Động tác của tôi không nhanh.
Nhưng mỗi lần làm… đều giống như một nghi thức.
Một nghi thức thanh tẩy.
Thanh tẩy không gian của tôi.
Cũng là thanh tẩy cuộc đời tôi.
Chu Lệ tức đến run người, định lao lên giành lại, bị hai bảo vệ chặn lại.
“Thưa cô, xin bình tĩnh. Đừng cản trở chủ nhà xử lý đồ đạc của mình.”
Triệu Hồng ngồi bệt xuống đất, đập đùi khóc lóc.
“Trời ơi! Sao lại có người đàn bà độc ác như vậy!”
“Nhà họ Chu chúng tôi tạo nghiệp gì mà gặp phải cô!”
Chu Minh đứng đó.
Như một khúc gỗ mục.
Không động đậy.
Ánh mắt trống rỗng.
Anh ta biết.
Mình thua rồi.
Thua đến không còn gì.
Năm phút trôi qua.
Tôi kéo ba túi rác đầy ra cửa.
“Hết giờ.”
Chaporia
Bình Luận (0)