20px

Tôi đáp lại, giọng bình thản như đang nói về thời tiết.

“Bảo anh ta cứ dùng đi.”

“Tôi chờ.”

Tôi cúp máy, tiện tay chặn luôn số đó.

Với loại người như họ, tôi không có hứng phí thêm một câu nào.

Họ đã mất hết khả năng làm tổn thương tôi.

Còn lại chỉ là những cơn giận bất lực, tự đốt chính mình.

Tôi trở về nhà bố mẹ, ăn một bữa cơm ấm áp đúng nghĩa “trở về”, nơi không có toan tính, chỉ có mùi thịt kho và sự bình yên mà tôi đã quên mất từ lâu.

Tôi kể lại chuyện căn nhà ở Hàn Lâm Uyển.

Bố tôi chỉ vỗ nhẹ vai, nói một câu rất đơn giản, nhưng đủ để tôi vững lòng.

“Thứ đó, vốn là của con.”

Mẹ tôi thì đỏ mắt, nắm tay tôi thật chặt, giọng nghèn nghẹn như sợ tôi lại quay về con đường cũ.

“Con gái, sau này đừng sống dại nữa.”

Tôi cười, gật đầu.

Tôi sẽ không dại nữa.

Những năm tháng cố gắng đến kiệt quệ, những thứ tình cảm bị giẫm đạp… tất cả đã bị tôi chôn xuống cùng tờ giấy ly hôn đó.

Không còn gì để quay đầu.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu xử lý toàn bộ tài sản.

Mảnh đất ở quê nhanh chóng có người mua, nhà ông Lý, hộ nuôi trồng lớn nhất làng, cần đất cho con trai xây nhà cưới vợ nên gần như quyết ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Chúng tôi ký hợp đồng tại ủy ban, dưới sự chứng kiến của chú Phương.

Ba mươi lăm vạn, thanh toán một lần.

Ngày ký hợp đồng, Chu Minh và Triệu Hồng cũng có mặt.

Chỉ nửa tháng không gặp, họ như già đi cả chục tuổi.

Triệu Hồng tóc bạc quá nửa, ánh mắt đục ngầu, không còn chút khí thế ngày nào.

Chu Minh thì cúi đầu suốt, im lặng như một đứa trẻ biết mình sai nhưng không còn cơ hội sửa.

Tôi nghe nói Chu Lệ đã bị chồng đuổi về, xe cũng bị lấy lại, cả ba người giờ chen chúc trong một căn phòng thuê ẩm thấp, sống trong ánh mắt né tránh của cả làng.

Quá trình bàn giao diễn ra rất nhanh.

Tôi đưa chìa khóa, cùng cuốn sổ đất mang tên bố tôi cho ông Lý.

Từ giây phút đó, tất cả đã kết thúc.

Tôi cầm tấm séc ba mươi lăm vạn, bước ngang qua họ.

Không nhìn.

Không dừng.

Họ không còn liên quan đến tôi nữa.

Căn nhà ở Hàn Lâm Uyển cũng được bán nhanh chóng, vị trí đẹp, trường học tốt, chưa đầy một tuần đã có người mua trả đủ tiền.

Hai trăm sáu mươi vạn.

Sau khi trừ chi phí, tôi còn lại hơn hai trăm năm mươi vạn trong tay.

Cộng với năm mươi vạn lấy lại trước đó và ba mươi lăm vạn từ đất quê.

Tài khoản của tôi lần đầu tiên có hơn ba trăm vạn.

Tôi dùng số tiền đó, mua cho mình một căn penthouse tầng cao, có sân thượng, trong khu đắt nhất nhưng cũng yên tĩnh nhất thành phố.

Đứng trên sân thượng chưa hoàn thiện, nhìn xuống ánh đèn thành phố trải dài như một biển sao.

Tôi có cảm giác…

Mình cuối cùng cũng đứng đúng vị trí của cuộc đời mình.

Tự do.

Độc lập.

Và đủ đầy.

Tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc.

Những lời đe dọa của Chu Minh, Chu Lệ… chỉ là tiếng vang cuối cùng của một câu chuyện cũ.

Cho đến khi…

Tôi nhận được một cuộc gọi.

Từ sếp cũ.

Giọng ông ấy lạ lắm, như muốn nói nhưng lại sợ nói ra.

“Từ Cầm… dạo này em có đụng đến ai không?”

Tim tôi khẽ trùng xuống.

“Sếp cứ nói thẳng đi ạ.”

Ông ấy thở dài.

“Hôm nay bên thuế đến công ty.”

“Họ gọi đích danh em, yêu cầu kiểm tra toàn bộ hồ sơ em từng xử lý.”

“Họ nói… có người tố cáo thật danh.”

“Bảo em lợi dụng chức vụ, làm giả sổ  sách, trốn thuế với số tiền rất lớn…”

Lời của sếp Trương vừa dứt, tôi lập tức hiểu ra.

Đây chính là “át chủ bài” mà Chu Minh và Chu Lệ nói đến, là cú đánh cuối cùng mà họ tưởng có thể kéo tôi xuống đáy, khiến tôi không còn đường sống.

Vu khống tôi làm giả sổ sách, trốn thuế.

Một chiêu… vừa bẩn, vừa độc.

Kế toán là nghề của tôi, là thứ nuôi sống tôi, là nền móng để tôi đứng vững trong cái ngành mà chỉ cần một vết bẩn nhỏ cũng đủ bị xóa tên vĩnh viễn.

Nếu tội danh này bị gắn lên người tôi, không chỉ là danh dự sụp đổ, mà cả cuộc đời cũng có thể bị chôn vùi.

Họ không phải muốn thắng.

Họ muốn tôi chết.

“Tiểu Cầm… em thật sự không làm mấy chuyện đó chứ?” giọng sếp Trương lộ rõ sự lo lắng, như đang đứng giữa niềm tin và nỗi sợ.

Tôi hít sâu một hơi, ép giọng mình ổn định lại như một mặt nước không gợn sóng.

“Anh yên tâm.”

“Em làm nghề này mười năm, sổ sách đi qua tay em tính bằng hàng trăm triệu, hàng tỷ, từng con số đều sạch sẽ, không có chỗ cho sai sót.”

“Em chịu được mọi cuộc kiểm tra.”

Sự chắc chắn của tôi khiến đầu dây bên kia cũng vững lại.

“Được, có câu này của em, anh yên tâm rồi.”

“Công ty sẽ đứng ra, thuê luật sư tốt nhất, tuyệt đối không để nhân viên bị oan.”

Tôi cúp máy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...