Ngày khai trương, cả nhà tôi đều đến.
Anh tôi nhìn Giang Nguyên, vỗ vai một cái, giọng nghiêm nhưng ánh mắt lại mềm.
“Đối xử tốt với em gái tôi.”
Giang Nguyên cười.
“Em sẽ cố gắng cả đời.”
Bố tôi kéo anh sang một góc, kể chuyện ngày xưa trồng rau trong quân ngũ, còn mẹ thì nắm tay tôi, mắt đỏ hoe mà vẫn cười.
“Con như bây giờ… mẹ yên tâm rồi.”
Tôi ôm bà.
“Con ổn mà.”
Thật sự ổn.
Tôi có công việc của riêng mình.
Có người yêu tôi.
Và có người tôi muốn yêu.
Cuộc đời tôi… cuối cùng cũng đi đúng hướng.
Còn nhà họ Chu.
Chỉ là những tin rời rạc tôi nghe qua anh trai.
Chu Minh bị kết án ba năm vì chiếm dụng tài sản.
Triệu Hồng không chịu nổi cú sốc, đột quỵ, nằm liệt giường.
Chu Lệ bị chồng ly hôn, mang con về, vừa làm việc vặt, vừa chăm mẹ, sống trong những ngày nặng nề như không có lối thoát.
Cả gia đình họ… trở thành ví dụ để người ta dạy con cái.
Nghe nói Triệu Hồng thường khóc trong đêm, gọi tên Chu Vệ Quốc, nói mình sai rồi.
Nhưng đời không có nút quay lại.
Có những sai lầm… phải trả bằng cả phần đời còn lại.
Với tôi, họ giống như một bộ phim tệ đã xem xong.
Nhớ lại… cũng chỉ là một tiếng thở dài.
Một buổi chiều nắng nhẹ, tôi đang dạy lũ trẻ nặn gốm ngoài sân, tay lấm bùn nhưng lòng lại rất sạch.
Giang Nguyên bước đến, đưa tôi một ly nước chanh ấm.
“Mệt không?”
Tôi lắc đầu, nhìn anh.
Ánh nắng xuyên qua giàn nho, rơi xuống vai anh thành những vệt sáng loang lổ, đẹp đến mức khiến người ta không muốn nói gì thêm.
Có lẽ… bình yên chính là thế.
Điện thoại tôi rung lên.
Một tin tức.
Một đường dây cá cược bị triệt phá.
Tôi lướt qua.
Rồi tắt màn hình.
Những thứ đó… không còn thuộc về tôi nữa.
Cuộc sống của tôi bây giờ… chỉ còn ánh sáng, hương hoa, và người đàn ông đứng trước mặt, trong mắt luôn có một bầu trời rất rộng.
Tôi nắm tay anh.
Nói khẽ.
“Cảm ơn anh.”
Anh siết tay tôi, cúi xuống đặt lên trán tôi một nụ hôn.
“Ngốc.”
“Phải là anh cảm ơn em.”
Cảm ơn em… đã cho anh bước vào thế giới của em.
Cảm ơn em… đã để anh trở thành một phần trong cuộc đời mới của em.
Tôi nhìn anh.
Và biết.
Câu chuyện này…
Mới chỉ bắt đầu.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)