Mỗi ngày tan làm về nhà, tôi không còn cắm đầu vào bản thảo nữa.

Mà ngồi ở phòng khách xem TV với nó.

Đương nhiên tôi không xem kênh động vật.

Nhưng tôi sẽ cầm theo một quyển sách, ngồi trên sofa, để Tướng Quân nằm bên cạnh.

Dần dần, từ “ngồi ở đầu kia sofa”, nó biến thành “ngồi cạnh tôi”.

Sau đó nữa, biến thành “nằm trên đùi tôi”.

Tối thứ ba.

Tướng Quân nằm trên đầu gối tôi, tay phải tôi lật sách, tay trái vô thức vuốt lông dọc sống lưng nó.

Nó phát ra tiếng gừ gừ.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy nó phát ra tiếng gừ lâu như vậy trước mặt tôi.

Bài đăng tối hôm đó của nó:

“Gần đây sen giống như biến thành người khác vậy. Không còn cả ngày chỉ biết làm việc nữa. Bắt đầu dành thời gian ở bên mình. Kỹ thuật vuốt lông cũng tiến bộ rồi, cuối cùng không còn giống như đang nhào bột.”

“Thật ra trên tay cô ấy có vết chai. Ở ngón trỏ và ngón giữa. Chắc là do cầm bút nhiều năm để lại. Sờ hơi ráp. Nhưng không đáng ghét.”

Khu bình luận cười điên hết cả lên.

“Thì mày cứ nói là mày thích cô ấy đi!”

“Từ ‘bà già’ tới ‘không đáng ghét’, cái arc nhân vật này tôi chèo tới bến luôn!”

Tướng Quân không trả lời bất kỳ comment nào.

Nhưng nó cũng không phủ nhận.

Thứ năm.

Mẹ tôi gọi điện tới.

“Lạc Lạc à, em gái con nói muốn nuôi mấy hôm con mèo nhà con? Cho nó nuôi đi.”

“Không được.”

“Con nói chuyện với em gái kiểu gì thế? Nó thích con mèo đó, con rộng lượng chút thì sao?”

“Mẹ, đó là mèo của riêng con.”

“Một mình con sống còn nuôi mèo, cũng chẳng chịu tìm đối tượng. Con nhìn Ninh Ninh xem, sự nghiệp tốt, bạn bè cũng nhiều—”

“Mẹ, con còn đang đi làm. Nói sau đi.”

Cúp điện thoại xong, tôi phát hiện Tướng Quân đang ngồi trên bàn trà nhìn tôi.

Nó nghiêng nghiêng đầu.

Góc độ đó, ánh mắt đó, tôi cảm thấy nó hiểu rồi.

Bài đăng hôm đó—

“Mẹ của sen gọi điện tới, từ đầu tới cuối đều khen em gái tốt thế nào. Sau khi cúp máy, vẻ mặt sen không có gì thay đổi, nhưng ngón tay cô ấy cứ liên tục vò tua rua trên tấm phủ sofa.”

“Cô ấy giật rất mạnh.”

“Mình cảm thấy không phải cô ấy không buồn.”

“Chỉ là cô ấy không biểu hiện ra thôi.”

“Điểm này rất giống mình.”

Thứ bảy.

Chuyện lớn tới rồi.

Thẩm Ninh dẫn theo cả bố mẹ tôi tới nhà.

Không báo trước.

Lúc chuông cửa vang lên, tôi đang chải lông cho Tướng Quân—

Đây đã thành hoạt động cố định gần đây của chúng tôi rồi. Mỗi lần chải lông, Tướng Quân sẽ nhắm mắt hưởng thụ, thậm chí còn lật bụng lên cho tôi chải.

Cửa vừa mở.

Ba gương mặt xuất hiện.

Thẩm Ninh, mẹ tôi, bố tôi.

Mẹ tôi vừa bước vào đã bắt đầu đảo mắt nhìn quanh phòng.

“Sao nhà nhỏ thế này? Con xem, một mình ở mà chật chội như vậy—”

Bố tôi đi phía sau, không nói gì.

Thẩm Ninh cười nói:

“Chị, bọn em tới thăm chị với Tướng Quân.”

Nhưng trên tay cô ấy đang xách một chiếc túi vận chuyển thú cưng.

Màu hồng.

Tôi nhìn cái túi đó, trong lòng lập tức hiểu ra.

Tướng Quân từ trong lòng tôi nhảy xuống, theo thói quen đi về phía Thẩm Ninh vài bước.

Nhưng đi được nửa đường, nó dừng lại.

Quay đầu nhìn tôi một cái.

Sau đó mới tiếp tục đi tới, ngồi xuống bên chân Thẩm Ninh.

“Ngoan quá đi!” Thẩm Ninh ngồi xổm xuống ôm nó lên.

Tướng Quân không động đậy, cái đuôi cụp xuống.

Không còn hưng phấn quấn quanh cô ấy như lần trước nữa.

Mẹ tôi ngồi xuống sofa, đi thẳng vào vấn đề.

“Lạc Lạc, mẹ thương lượng với con chuyện này.

Ninh Ninh làm beauty blogger cần một con mèo đẹp để quay video, Tướng Quân lên hình tốt như vậy, để Ninh Ninh mang về nuôi một thời gian đi. Bình thường con đi làm cũng không có thời gian chăm nó—”

“Không được.”

“Con bé này sao lại—”

“Không được là không được.”

Cuối cùng bố tôi cũng mở miệng:

“Em gái con thích con mèo đó, con nhường một chút thì sao? Có phải không trả lại cho con đâu.”

“Nó không phải đồ chơi.” Tôi nói. “Không phải ai thích là có thể mang đi.”

Thẩm Ninh ôm Tướng Quân đứng dậy, biểu cảm có chút phức tạp.

“Chị, em thật sự chỉ cảm thấy Tướng Quân rất thân với em—”

“Nó thân với em là vì lần nào em tới cũng mang đồ ăn vặt.” Tôi trực tiếp cắt ngang. “Nhưng ai là người mỗi ngày xúc cát, cho nó ăn, chải lông, nửa đêm dậy xử lý bãi nôn của nó? Là chị.”

Phòng khách im lặng một lúc.

Sắc mặt mẹ tôi hơi khó coi.

“Cái thái độ nói chuyện này của con—”

“Mẹ.” Tôi nhìn bà. “Chuyện hôm nay không cần bàn nữa. Tướng Quân là mèo của con, nó không đi đâu hết.”

Mẹ tôi đứng bật dậy, xách túi lên.

“Đi. Cái nhà này không ở nổi nữa rồi. Ninh Ninh, chúng ta đi.”

Thẩm Ninh nhìn tôi, lại nhìn Tướng Quân trong lòng.

Tướng Quân khẽ vặn người, nhảy khỏi lòng cô ấy.

Nó đi về phía tôi.

Ngồi xuống bên chân tôi.

Tay Thẩm Ninh cứng lại giữa không trung.

Mẹ tôi không chú ý tới chi tiết này, đã đẩy cửa đi ra ngoài.

Bố tôi thở dài rồi đi theo.

Thẩm Ninh nhìn tôi lần cuối, khẽ nói:

“Chị, chị thay đổi rồi.”

Cửa đóng lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...