“Dựa vào cái gì mà cô ta nói cô như vậy?” Giọng cậu khàn khàn, trong đôi đồng tử dựng đứng cuồn cuộn lửa giận.

“Tướng Quân —”

“Mấy bài nhật ký đó là tôi viết! Không liên quan gì tới cô cả! Là tôi lên mạng mắng cô! Dựa vào cái gì mà cô ta đổ hết lên đầu cô?”

“Cậu không thể để lộ thân phận.”

“Tôi không sợ lộ!”

“Nếu lộ ra chỉ càng phiền phức hơn thôi. Một con mèo biết đăng bài? Cậu muốn lên bản tin à?”

Bàn tay siết điện thoại của cậu đang run lên.

Đôi tai màu cam ép sát vào tóc.

Cái đuôi xù cả lên.

“Vậy cô cứ để người ta vu oan như thế sao?”

“Trước tiên cứ xử lý lạnh.” Tôi nói, “Chuyện trên mạng qua vài ngày là chìm thôi.”

“Không chìm được đâu!” Cậu đứng bật dậy, “Cô không biết bạo lực mạng của loài người ghê tởm tới mức nào đâu — tôi đọc khu bình luận suốt ba tháng rồi! Tôi biết rõ mà!”

Giọng cậu run run.

“Trước kia tôi lên mạng mắng cô, cô chưa từng giận. Bây giờ người khác mắng cô, dựa vào cái gì mà tôi không được giận?”

Tôi nhìn cậu.

Thiếu niên vài phút trước còn là một con mèo cam, giờ đang đứng giữa phòng khách, tức tới phát run chỉ vì tôi bị người ta mắng.

“Tướng Quân.”

Cậu nhìn tôi.

“Ngồi xuống trước đã.”

Cậu miễn cưỡng ngồi xuống sofa.

Cái đuôi vẫn còn xù lên.

“Nghe tôi nói. Nguồn cơn của chuyện này là Hà San, không phải Thẩm Ninh. Thẩm Ninh bị Hà San dẫn dắt thôi. Tính cách em ấy tôi hiểu, em ấy sẽ không chủ động làm chuyện như vậy.”

“Nhưng cô ta đúng là đã đăng bài Weibo đó.”

“Cho nên tôi sẽ đi nói chuyện với em ấy. Nhưng không phải bây giờ. Hiện tại đang là thời kỳ dư luận lên men, nói gì cũng vô ích, phải chờ nhiệt độ hạ xuống đã.”

Cậu buồn bực không nói gì.

“Việc cậu có thể làm —”

Cậu ngẩng đầu lên.

“Viết một bài nhật ký.”

“Viết gì?”

“Cậu biết phải viết gì mà.”

Cậu nhìn tôi chằm chằm năm giây.

Sau đó cúi đầu mở điện thoại.

Nửa tiếng sau, Tướng Quân cập nhật một bài nhật ký dài.

Tiêu đề:

“Về chuyện mấy ngày nay, tôi muốn nói vài lời thật lòng.

“Những bài nhật ký mọi người thấy có nhắc tới ‘em gái’, là do tôi viết. Từng chữ từng câu đều là cảm nhận chân thật của tôi với tư cách một con mèo.”

“Có người nói sen của tôi ở sau lưng bôi nhọ em gái mình. Tôi cần phải đính chính — sen của tôi trước giờ không hề biết tới sự tồn tại của tài khoản này (ít nhất là cho tới gần đây). Cô ấy chưa từng viết bất kỳ chữ nào.”

“Nếu mọi người cảm thấy những nội dung đó làm tổn thương ai, vậy đó là trách nhiệm của tôi. Không phải của cô ấy.”

“Nhưng tôi sẽ không xóa những bài nhật ký kia. Bởi vì đó là những chuyện tôi thật sự đã trải qua.”

“Sen của tôi… cô ấy không hoàn hảo. Cô ấy nấu ăn không ngon, không thích nói chuyện, cuối tuần cũng không ra ngoài. Nhưng cô ấy là người nghiêm túc đối xử với tôi nhất trên thế giới này.”

“Cô ấy nhặt tôi về trong đêm mưa. Mỗi ngày thay nước cho tôi. Nửa đêm sẽ thức dậy kiểm tra xem tôi có bị lạnh không. Vì muốn giữ tôi lại mà cãi nhau với người nhà.”

“Nếu mọi người muốn mắng ai, hãy mắng tôi. Đừng mắng cô ấy.”

“Cô ấy không làm sai điều gì cả.”

“Ngay từ đầu, người sai đã là tôi.”

Bài nhật ký này chỉ trong hai tiếng đã vượt mười vạn lượt thích.

Bị đẩy lên hot search.

Bởi vì trong mắt tất cả mọi người, đây là một câu chuyện cảm động kiểu “blogger đứng ra bảo vệ sen” — không ai biết người viết bài này thật sự là một con mèo.

Phong cách khu bình luận lập tức thay đổi.

“Từ mạnh miệng tới bảo vệ chủ, thiết lập nhân vật mèo cam này tôi mê thật rồi.”

“Mấy người trước đó hùa nhau mắng sen đâu rồi? Ra xin lỗi đi chứ!”

“Nội dung nhật ký chẳng phải chỉ là sinh hoạt thường ngày của mèo thôi sao? Có cần làm quá lên vậy không?”

“Fan của cô em gái kia có phải hơi quá đáng rồi không? Nhật ký mèo mà cũng có thể lái dư luận à?”

Chiều gió bắt đầu đảo ngược.

Dưới bài Weibo của Thẩm Ninh bắt đầu xuất hiện những tiếng nói nghi ngờ.

“Sao tôi cảm thấy bên các người mới là bên dẫn dắt dư luận trước?”

“Người bình thường nào mà bị mèo viết vài bài nhật ký đã nhảy dựng lên thành ‘bôi nhọ’ thế? Mỏng manh quá rồi đấy.”

“Thẩm Ninh tự đi đọc bài nhật ký mới nhất của chủ blog đi, người ta nói rõ rồi mà, sen chẳng biết gì cả.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...