**11**

Phe phái của Tể tướng bị nhổ tận gốc, chướng khí mù mịt trong hậu cung cũng được quét sạch.

Nhược Du cuối cùng cũng không cần phải bóp giọng giả vờ làm sủng phi lẳng lơ gì nữa.

Hoàng đế vung bút lên, khôi phục lại thân phận đích nữ Tướng quân phủ của nàng, còn thuận đạo hạ một đạo thánh chỉ tứ hôn, gả nàng cho vị Tân khoa Trạng nguyên lang mà nàng hằng ngày mong ngóng. Tiểu nha đầu vui mừng hớn hở xuất cung chuẩn bị xuất giá rồi.

Đêm hôm đó, thằng con xui xẻo của ta xử lý xong cục diện rối rắm của vụ xét nhà, đầu đổ đầy mồ hôi chạy đến tẩm cung của chúng ta.

Nó ân cần rót một chén trà cho ta và Thái thượng hoàng, xoa xoa tay, vẻ mặt đầy kỳ vọng:

“Phụ hoàng, Mẫu hậu, lần này hồi cung ở lại lâu thêm một chút nhé? Bây giờ Tể tướng đã ngã ngựa, hậu cung cũng trống hơn phân nửa. Vừa hay Mẫu hậu có thể giúp nhi thần để mắt quản lý, chấn chỉnh lại hậu cung. Nếu tương lai có tiểu Hoàng tôn, lại phải làm phiền Mẫu hậu…”

“Dừng.”

Thái thượng hoàng sầm mặt ngắt lời bài phát biểu dài dòng của nó, giọng điệu chán ghét đến tột độ:

“Mày lấy vợ sinh con, dựa vào đâu mà bắt mẹ mày phải mệt mỏi lo liệu? Sao nào, ngay cả cái hậu viện nhà mình cũng quản không xong, còn muốn bóc lột sức lao động của vợ tao à?”

Hoàng đế bị nghẹn đến rụt cổ lại, uất ức đáng thương:

“Phụ hoàng, nhi thần chỉ là muốn phụng dưỡng hiếu thảo dưới gối hai người thôi mà…”

“Muốn tận hiếu thì tự mình quản lý triều chính cho tốt, đừng để người ta dăm bữa nửa tháng lại cưỡi lên đầu bắt nạt mẹ mày!”

Thái thượng hoàng không nể tình lườm nó một cái, lúc quay đầu nhìn ta, khuôn mặt lạnh lùng sắt đá kia nháy mắt đã hóa thành một vũng nước hồ thu.

Hắn nắm lấy tay ta, dịu dàng nói:

“Nương tử à, cái hoàng cung nát này không chỉ ngột ngạt mà chuyện ruồi bu lại còn nhiều. Ta nghe nói hoa đào ở Giang Nam nở rồi, đúng lúc là mùa ăn bánh hoa tươi ngon nhất, chúng ta đi Giang Nam hóng hớt nhé?”

Mắt ta sáng rực lên, vứt luôn vỏ hạt dưa trong tay, gật đầu liên lịa:

“Đi đi đi! Bây giờ đi luôn! Ta còn sợ sáng mai tỉnh dậy nó lại cầm tấu chương đến phiền chúng ta đây này!”

Hoàng đế há hốc mồm: “Khoan đã… Phụ hoàng, Mẫu hậu, trời tối thui rồi hai người đi đâu cơ?”

Chúng ta chẳng thèm để ý đến nó, ngay trong đêm lệnh cho ám vệ chuẩn bị ngựa, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời khỏi hoàng cung.

Sáng sớm hôm sau.

Hoàng đế lại đến tìm chúng ta, chào đón nó chỉ còn lại gió sớm lạnh lẽo thổi qua căn phòng trống không. Trên mặt bàn, một viên ngọc tỷ đè lên một tờ giấy với nét chữ rồng bay phượng múa.

Hoàng đế run rẩy cầm tờ giấy lên, chỉ thấy bên trên viết một dòng chữ to cực kỳ phách lối:

**【Con trai ngoan, triều chính tự lo, vợ tự quản, đừng quấy rầy thế giới hai người của bọn ta. — Cha ngươi để lại.】**

“Phụ hoàng—— Mẫu hậu——”

Một tiếng gào khóc thảm thiết vang vọng bầu trời hoàng cung.

Vị Đế vương trẻ tuổi của triều Đại Phụng nắm chặt tờ giấy tuyệt tình kia, hóa đá trong gió sương buổi sớm hồi lâu, cuối cùng chỉ biết gạt đi một giọt nước mắt chua xót, dở khóc dở cười mà lững thững đi về phía Kim Loan điện.

Cái hoàng vị nát này, rốt cuộc đến bao giờ mới có thể truyền lại cho đời sau đây trời ơi!

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...