Bố của Trang Tiệp là cấp dưới của bố tôi.
Cả đời luôn sống dưới cái bóng của ông.
Vì sĩ diện, ông ta ép con gái mình phải vượt qua tôi về mọi mặt.
Trang Tiệp chịu ảnh hưởng từ cha, tâm lý dần vặn vẹo.
Đến mức không còn biết bản thân thật sự muốn gì nữa.
Thật đáng thương.
Nhưng chẳng ai có thể cứu cô ta được – ngoài chính cô ta.
Tôi nhìn cô ta thật lâu.
Rồi quay người rời đi.
Sau buổi tiệc, mọi người rủ nhau đi hát karaoke.
Tôi từ chối.
Rủ Tiêu Trì Dã ra quán nướng ven đường uống bia.
25
“Sao anh biết lúc nãy em ăn chưa no vậy?”
Ánh trăng rải khắp con phố.
Anh nhìn tôi, nở một nụ cười dịu dàng.
Từ lúc gặp anh đến giờ, mọi điều xảy ra đều đẹp đẽ và may mắn đến lạ.
Tôi nghĩ… chắc không ai là không cảm động trước điều này cả, đúng không?
“Cảm ơn anh, Tiêu Trì Dã.”
Tôi nhìn anh, chân thành nói.
Phía xa, những chùm pháo hoa mừng năm mới rực rỡ thi nhau bung nở.
Dòng thời gian mới dường như có thể bao dung mọi điều chưa hoàn hảo.
Tuyết sẽ tan, cây khô sẽ đâm chồi, những con đường trống trải rồi cũng sẽ đông vui trở lại.
Vậy thì… người đã bỏ lỡ…
Liệu cũng có thể trở về như thuở ban đầu chứ?
“Tiêu Trì Dã, em nghĩ… em đã sai rồi.
Lần trước, lẽ ra em nên hỏi anh…
Anh có muốn trở thành bạn trai thật sự của em không?
Em thích anh.
Còn anh, anh vẫn thích em chứ?”
Thời gian trôi qua từng chút một.
Tiêu Trì Dã chỉ im lặng nhìn tôi.
Không trả lời câu hỏi.
Tôi ngỡ rằng anh đã không còn thích tôi nữa.
Bèn định giơ tay ra hiệu, bảo anh đừng miễn cưỡng.
Nhưng Tiêu Trì Dã lại vươn tay ra trước:
“Hạ Hạ, lại đây nào.”
“Anh định ôm em sao?” – Tôi cố nuốt nước mắt, nghẹn ngào nói, “Em đâu còn là bạn gái của anh nữa.”
Tiêu Trì Dã bật cười khẽ.
Nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Ngốc quá.
Trong lòng anh… em vẫn luôn là bạn gái của anh.”
(Kết thúc chính văn)
Ngoại truyện – Góc nhìn nam chính
1
Thật ra ngay từ lần đầu tiên gặp Lâm Tư Hạ, Tiêu Trì Dã đã có cảm tình với cô.
Lúc đó, anh từ bỏ suất tuyển thẳng.
Kiên quyết lựa chọn thi đại học.
Xung quanh dấy lên không ít lời ra tiếng vào khó nghe.
Vì quá mệt mỏi, anh mới nảy ra ý định trốn tạm một thời gian, rồi tiện tay đăng ký vào một tour du lịch.
Khi đổi sang xe buýt, Lâm Tư Hạ không giống những người khác vội vàng tranh giành chỗ ngồi.
Cô nhẹ nhàng dìu một bác lớn tuổi cùng đoàn lên xe, sắp xếp hành lý ổn thỏa rồi mới chậm rãi bước lên.
Có một cô gái hỏi Tiêu Trì Dã chỗ bên cạnh anh có ai chưa.
Anh như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu.
Rồi yên lặng chờ cô ấy ngồi vào bên cạnh.
2
Vì Lâm Tư Hạ đi du lịch một mình, Tiêu Trì Dã có phần lo lắng cho sự an toàn của cô.
Ngay khi hướng dẫn viên thông báo được tự do hoạt động, anh đã luôn để ý đến hướng đi của cô.
Chính vì vậy mới có thể kịp thời xuất hiện khi cô gặp nguy hiểm.
Nhưng việc cô vào nhầm phòng lại là điều anh hoàn toàn không ngờ tới.
Tiêu Trì Dã biết rõ câu “em thích anh” kia chỉ là nói dối để thoát thân.
Nhưng anh không vạch trần cô.
Bởi như anh đã từng nói.
Vì… anh thật lòng thích cô.
Khi ở bên nhau, Tiêu Trì Dã đã cố gắng hết sức để đối xử tốt với cô.
Thậm chí còn chủ động xin lời khuyên từ cha mình.
Thế mà cuối cùng, họ vẫn chia tay.
Hôm ấy cô hỏi anh học hành thế nào.
Tiêu Trì Dã định trêu cô nên nói: “Điểm của anh chắc vào trường nghề còn khó…”
Nhưng còn chưa kịp nói nốt câu “vào Thanh Hoa hay Bắc Đại dễ như trở bàn tay”, thì anh đã bị cô block.
Cô bảo, mẹ cô chỉ cho phép yêu người học Thanh Hoa.
Chuyện này dễ thôi.
Vậy thì anh thi vào Thanh Hoa là được.
Thế nhưng sau khi được nhận vào Thanh Hoa, anh lại không tài nào liên lạc được với Lâm Tư Hạ.
Anh chưa từng cảm thấy sợ hãi đến vậy.
3
Khi gặp lại cô ở Thanh Hoa, Tiêu Trì Dã rất bất ngờ.
Nhưng phần nhiều là vui mừng.
Thế nhưng Lâm Tư Hạ dường như lại không muốn gặp anh.
Anh không biết phải gọi tên cảm xúc đó là gì, chỉ cảm thấy cả người như bị trùm trong một chiếc áo mưa ẩm ướt.
Sau đó, vô tình anh phát hiện ra cô là sinh viên của cha mình.
Biết cô vì áp lực học hành mà ăn không ngon, anh đặc biệt làm những món quê nhà cô thích để mang đến.
Vì luôn quan tâm đến cô.
Tiêu Trì Dã thậm chí có thể “vô tình” gặp được cô trong khuôn viên rộng lớn của trường.
Thậm chí còn vô tình nghe được cô đang gọi về cho bố mẹ than thở: học hành khó quá.
Cô gái nhỏ nhắn ấy.
Mặc áo khoác màu sáng, mềm mại như một cụm mây.
Ngồi xổm bên rìa bồn cây, giọng mang theo sự uất ức, nhìn mỏng manh như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Nhưng Tiêu Trì Dã biết.
Lâm Tư Hạ không dễ dàng bỏ cuộc.
Cô tuy mềm mỏng, nhưng cũng rất kiên cường.
Vậy thì… giúp cô ấy một tay nhé.
Tiêu Trì Dã nghĩ vậy.
Anh bắt đầu cố gắng thay đổi cách dạy của giáo sư Tiêu, tự học vật lý và dùng những cách đơn giản hơn để truyền đạt cho Lâm Tư Hạ.
Đến cuối cùng, cả ông bố nổi tiếng khó tính ấy cũng phải thừa nhận — đứa con trai này đúng là có tố chất vượt trội.
Khi biết Lâm Tư Hạ thường đi đường về một mình vào buổi tối.
Tiêu Trì Dã nghĩ đến chú mèo cam nhỏ anh quen thân ở gần ký túc.
Cô ấy tốt bụng và chu đáo.
Không thích làm phiền người khác.
Vậy để một con mèo đi theo hộ tống, chắc cô sẽ không từ chối.
Giữa màn đêm tĩnh mịch.
Anh lặng lẽ nhìn Lâm Tư Hạ với má lúm nhỏ, mỉm cười nhẹ nhàng.
Đã từng, anh thật lòng… ghen tị với một con mèo.
4
Vào đêm giao thừa, Tiêu Trì Dã quyết định nói rõ mọi chuyện với cô.
Anh đã chờ giây phút này không biết bao nhiêu ngày đêm.
Thế nhưng khi anh trao tấm giấy báo nhập học đã chuẩn bị từ lâu vào tay cô, thì cô lại nói rằng — lý do chia tay còn có nguyên nhân khác.
Giọng cô rất nhỏ, thậm chí không dám nhìn vào mắt anh.
Cô như sợ anh sẽ nổi giận.
Nhưng Lâm Tư Hạ không hề biết.
Tiêu Trì Dã chưa từng giận cô.
Anh chỉ giận chính mình.
Vì bản thân quá cố chấp, quá cứng đầu, mới khiến cô phải rời xa.
5
Sau đêm giao thừa, Tiêu Trì Dã vẫn thường xuyên tìm đến Lâm Tư Hạ.
Anh không biết liệu cô có từng thật lòng thích anh không.
Chỉ biết rằng — anh rất thích cô.
Và ngoài cô ra, anh không muốn ai khác.
Anh không sợ phải bắt đầu lại từ đầu.
Gần đến kỳ thi cuối kỳ, lịch trình vốn đã kín mít lại càng thêm dày đặc.
Nghe tin Lâm Tư Hạ bị ốm, Tiêu Trì Dã lập tức đi mua thuốc cho cô.
Vì vội vàng.
Trên đường đạp xe anh còn bị ngã.
Đầu gối hình như bị trầy xước.
Nhưng anh chẳng màng đến.
Chỉ muốn nhanh chóng gặp được cô.
Thế nhưng khi đến ký túc xá, anh lại nhìn thấy một chàng trai đang dịu dàng xoa đầu cô.
Còn cô thì ôm trong tay một đống đồ ăn vặt.
Dưới ánh nắng dịu nhẹ mùa đông, cô cười rạng rỡ như một đóa hoa.
Khoảnh khắc đó, Tiêu Trì Dã cảm thấy vết thương của mình… chắc không hề nhẹ.
Bởi vì sao ngực anh lại đau đến thế này.
6
Anh không dám đến gặp Lâm Tư Hạ nữa.
Sợ biết được tin cô đã có người yêu.
Chỉ có thể nhờ người chuyển đồ giúp mình.
Nhưng khi anh không tìm đến cô nữa… thì cô lại chủ động tìm đến anh.
Cô nói muốn anh giả làm bạn trai mình.
Tiêu Trì Dã buộc phải thừa nhận.
Dù chỉ là giả.
Trong khoảnh khắc ấy — trái tim anh thật sự rung động.
Nhưng cuối cùng anh vẫn từ chối.
Chàng trai kia… đã khiến anh hoàn toàn rối loạn.
Đến mức anh chẳng hề nhận ra đôi mắt của cô gái trước mặt — đã ánh lên một cảm xúc khác.
Như một ngọn lửa nhỏ.
Không quá rực rỡ, nhưng đủ để làm bỏng tay.
…
Cho đến một đêm nọ, anh bỗng nhận ra điều gì đó.
Gió lạnh và tuyết sương đã thổi tan mớ sương mù trong lòng anh.
Anh chợt hiểu ra.
Nếu cô đã có người trong lòng.
Thì tại sao lại quay lại tìm anh?
Tiêu Trì Dã không hề do dự.
Lập tức nhắn hỏi cô địa chỉ buổi họp lớp.
Sau đó nhanh chóng đặt vé máy bay.
7
Con người ta thật kỳ lạ.
Rất nhiều chuyện mông lung, mơ hồ — chỉ cần một khoảnh khắc là sáng tỏ.
Lời tỏ tình của Lâm Tư Hạ khiến anh không kịp trở tay.
Tiêu Trì Dã cảm thấy máu trong người như sắp sôi trào.
Anh kìm nén mọi kích động nơi cổ họng.
Lặng lẽ đưa tay ra ôm lấy cô.
Vì anh nghĩ.
Giây phút này, chẳng có lời nào đẹp đẽ bằng một cái ôm.
Huống chi.
Anh đã muốn làm điều đó từ rất lâu rồi.
8
Sau khi Tiêu Trì Dã và Lâm Tư Hạ ở bên nhau, hai người luôn đồng hành và thúc đẩy nhau tiến bộ.
Giáo sư Tiêu vô cùng quý cậu học trò có năng khiếu vật lý vượt trội này.
Dốc cạn mọi tinh hoa trong đời, giáo sư Tiêu đã truyền lại tất cả cho Tiêu Trì Dã.
Và rồi, Lâm Tư Hạ cũng từng bước từng bước leo lên đến đỉnh cao.
…
Năm Tiêu Trì Dã ba mươi tuổi, anh cầu hôn Lâm Tư Hạ.
Trong biển mây lãng mạn như mộng.
Họ ôm lấy nhau, hôn nhau dưới trời chiều rực rỡ.
Lâm Tư Hạ bỗng nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Tiêu Trì Dã.
Anh ngồi trên chiếc xe buýt cũ kỹ, bên cạnh là sắc xuân rạng ngời.
Đôi mắt phượng của anh khi ấy sáng bừng như hàng ngàn bông hoa đào nở rộ.
Cô chỉ khẽ nhìn thoáng qua.
Nhưng suốt đời này, cô không thể nào quên được nữa.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)