Hay nói đúng hơn, là cái thứ ta đang trấn áp thay bọn họ.
Chuyện này, thế hệ trước biết một chút.
Tạ Huyền Chân biết một nửa.
Bùi Vô Cữu biết được bảy tám phần.
Còn loại người như Tô Vãn Từ mới nhập tông chưa được bao lâu, ỷ vào việc được sủng ái liền dám tới từ đường thiêu bài vị, tự nhiên là cái gì cũng không biết.
Nàng ta không biết, thế nên nàng ta đáng đời phải sợ hãi.
Nhưng kẻ thực sự khiến ta thấy nực cười nhất, lại là Tạ Huyền Chân.
Hắn không thể nào không biết việc thiêu bài vị sẽ dẫn tới hậu quả gì.
Đêm hôm qua hắn không cản, không phải vì cản không nổi, mà là hắn cũng muốn xem thử —
Nếu bài vị mất đi, ta có còn giống như trước kia, tiếp tục làm kẻ trấn yểm cho Thanh Minh tông hay không.
Đó mới là điểm buồn nôn nhất của hắn.
Hắn vĩnh viễn mang cái bộ dáng đạo mạo trang nghiêm, trên cửa miệng lúc nào cũng là tông môn, là đại cục, là quy củ.
Nhưng đến cuối cùng, thứ hắn đánh cược ra tòng lai không phải là mạng của chính hắn.
Mà đều là mạng của ta.
Buổi trưa, Tạ Huyền Chân cuối cùng cũng đích thân tới.
Không sai người gọi, không truyền lời, mà là đích thân tới.
Chuyện này trước kia rất hiếm khi xảy ra.
Kể từ khi ta trưởng thành, hắn rất ít khi một mình tới chỗ ta.
Đa số thời gian, hắn chỉ cần ta đi tới đâu, trấn áp cái gì, canh giữ bao lâu, rồi phái người tới truyền một câu là xong.
Nay lại chủ động tìm đến như vậy, chỉ chứng minh một điều —
Hắn đã sắp ép không nổi nữa rồi.
Lúc Tạ Huyền Chân bước vào cửa, vẫn là dáng vẻ y như cũ.
Y bào chỉnh tề, thần sắc bình thản, dường như cho dù cả cái Thanh Minh tông này thực sự có sập xuống, hắn cũng có thể ngồi vững vàng uống cạn chén trà.
Ta nhìn thấy bộ dáng này của hắn, bỗng nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.
Sau khi ngồi xuống, câu đầu tiên của hắn là:
“Chiếu Cốt, giếng Quy Cốt không thể kéo dài thêm được nữa.”
Ngươi xem.
Đến cả một câu nói mềm mỏng cũng không có.
Đến bước đường này rồi, trong lòng hắn chứa đựng đầu tiên, vẫn là giếng Quy Cốt, vẫn là tông môn, vẫn là ta có nên đi trấn áp thay bọn họ tiếp hay không.
Ta mỉm cười.
“Vậy thì sao?”
Tạ Huyền Chân nhìn ta, ngữ khí trầm ổn.
“Ngươi theo ta tới hậu sơn một chuyến.”
“Dựa vào cái gì?”
Đại khái là không ngờ ta lại thẳng thừng đến thế, hắn khựng lại một nhịp, mới nói: “Giếng Quy Cốt vốn là do ngươi trấn áp.”
Ta gật đầu.
“Là ta trấn áp.”
“Nhưng bài vị là tự tay ta đốt sao?”
Hắn không nói gì.
Ta tiếp tục hỏi:
“Lúc Tô Vãn Từ thiêu bài vị, tại sao ngươi không cản?”
“Bùi Vô Cữu không cản, ta nhận. Dù sao hắn cũng chỉ là một sư huynh, mềm lòng cũng được, thiên vị cũng xong, xét đến cùng cũng không phải là người làm chủ sự.”
“Còn ngươi thì sao?”
“Ngươi rõ ràng biết không thể đốt, tại sao không ngăn cản?”
Tạ Huyền Chân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lại cũng chẳng thèm phủ nhận.
“Ta muốn biết, nếu không còn khối bài vị kia, ngươi có còn trấn áp được nữa không.”
Hắn nói vô cùng bình thản.
Bình thản đến mức suýt làm ta bật cười thành tiếng.
Thì ra đúng là như vậy.
Tuy rằng ta đã sớm đoán được, nhưng khi tận tai nghe thấy, vẫn cảm thấy buồn nôn không thôi.
Ta nhìn hắn, bỗng nhiên một câu cũng không muốn nhiều lời nữa.
Ta trước nay luôn cho rằng, Tạ Huyền Chân ít nhiều vẫn còn chút nhân tâm.
Bởi dẫu sao năm xưa cũng chính hắn đã đưa ta vào Thanh Minh tông, cũng chính hắn tự tay lập nên khối bài vị kia.
Nhưng hiện tại xem ra, ta đã đánh giá quá cao hắn rồi.
Không phải hắn không có nhân tâm.
Hắn chỉ là từ sớm đã lấy chút nhân tâm ít ỏi đó, giao hết cho tông môn rồi.
Còn về phần ta, bất quá cũng chỉ là một hòn đá ép dưới đáy giếng cho tông môn mà thôi.
Hòn đá có nứt hay không, hắn nào có để tâm.
Chỉ cần miệng giếng kia đừng mở ra là được.
6
Ta im lặng rất lâu, mới chậm rãi lên tiếng:
“Bao năm qua các người chê ta xúi quẩy, chê ta tà môn, chê ta dù còn sống vẫn phải chiếm một chỗ trong tổ sư từ đường.”
“Nhưng có phải các người đã quên mất rồi không —”
Ta ngước mắt nhìn thẳng Tạ Huyền Chân, rành rọt từng chữ:
“Thanh Minh tông có thể bình an nhiều năm qua, không phải là nhờ tổ sư hiển linh.”
“Mà là nhờ ta một mực không chịu buông tay.”
Tạ Huyền Chân nhìn ta, hồi lâu không nói nên lời.
Chuyện này rất hiếm khi xảy ra.
Nhiều năm qua trước mặt ta, hắn luôn luôn là nói một không hai.
Bắt ta canh giữ từ đường, ta liền phải canh giữ.
Bắt ta đến hậu sơn, ta liền phải tới.
Dù đôi khi ngoài miệng hắn có hời hợt nói một câu “ủy khuất ngươi rồi”, thì đó cũng chẳng phải là thương lượng, mà là một lời thông tri.
Hôm nay là lần đầu tiên hắn bị ta chặn lại tới mức không tiếp nổi lời.
Ta vốn tưởng hắn sẽ lại mang tông môn ra để ép ta, mang đại nghĩa ra để ép ta, mượn cái cớ “ngươi vốn dĩ nên như thế” để lấp liếm cái miệng này.
Nhưng hắn không làm vậy.
Hắn chỉ lẳng lặng nhìn ta, tựa như đến khoảnh khắc này, rốt cuộc mới nghiêm túc nghĩ lại một lượt xem những năm qua ta đã làm những gì cho Thanh Minh tông.
Đáng tiếc, quá muộn rồi.
Có những món nợ không phải bây giờ hắn suy nghĩ thấu đáo rồi, thì có thể coi như chưa từng nợ qua.
Tạ Huyền Chân trầm ngâm một lát, mới nói tiếp:
“Chiếu Cốt, bài vị đã bị thiêu, bây giờ truy cứu những chuyện này, chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Nghe thấy câu này, ta trực tiếp cười phá lên.
Ngươi xem.
Đến cái loại tình huống này rồi, hắn vẫn luôn như vậy.
Không phải hắn sai.
Mà là “bây giờ truy cứu không có ý nghĩa”.
Không phải hắn lấy mạng ta ra đánh cược.
Mà là “trước mắt tông môn mới là chuyện hệ trọng hơn”.
Hắn chưa bao giờ chịu thừa nhận bản thân mình làm sai.
Hắn chỉ thừa nhận cục diện đang vô cùng khó coi.
Ta tựa lưng vào ghế, nhìn hắn, bỗng nhiên cảm thấy vô vị cùng cực.
“Vậy cái gì mới có ý nghĩa?” Ta hỏi, “Bây giờ ta đi cùng ngươi tới hậu sơn, tiếp tục trấn giếng thay các người, thì có ý nghĩa sao?”
“Đó là việc ngươi có thể làm.”
Tạ Huyền Chân thốt ra câu này vô cùng tự nhiên.
Tự nhiên đến mức giống như việc hít thở vậy.
Cũng tự nhiên đến mức khiến ta hoàn toàn chết tâm.
Ta gật đầu.
“Được.”
“Vậy ta cũng nói một câu có ý nghĩa.”
“Bắt đầu từ hôm nay, giếng Quy Cốt, ta không trấn nữa.”
7
Câu nói này vừa tuôn ra, sắc mặt Tạ Huyền Chân rốt cục cũng triệt để sa sầm.
“Thẩm Chiếu Cốt.”
Hắn rất ít khi gọi ta bằng cả họ lẫn tên.
Một khi đã gọi như vậy, chứng tỏ hắn đã thực sự động nộ.
Nhưng ta chỉ cảm thấy nực cười.
Trước kia hắn gọi ta là “Chiếu Cốt”, là bởi vì đối với hắn ta vẫn còn là một con người.
Bây giờ gọi thẳng tên, giống như cuối cùng cũng nhớ ra ta không phải là một món công cụ, mà là một kẻ biết trở mặt.
Đáng tiếc, mọi thứ đã quá muộn.
Ta nhìn hắn, ngữ khí phẳng lặng.
“Ngươi không cần nhìn ta như vậy.”
“Nhiều năm qua ta thay các người trấn giếng, không phải vì ta yêu quý gì Thanh Minh tông, cũng chẳng phải vì ta trời sinh bẩm tính thích bán mạng cho kẻ khác.”
“Là bởi vì bài vị vẫn còn, giếng cũng chưa thực sự mở, ta lười đi so đo tính toán với các người.”
“Nhưng bây giờ lại khác.”
“Bài vị là do các người trơ mắt nhìn nó bị thiêu. Mạng cũng là do các người lấy ra để thử.”
Chaporia
Bình Luận (0)